Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

BÙI BẢO TRÚC - THƯ GỬI BẠN TA



“...Sử gia chó gì mà không biết đâu là thật, đâu là giả, đâu là trò chơi nham nhở của bác dùng một cái tên bịa ra để ca cẩm mình. ...”






BÙI BẢO TRÚC - THƯ GỬI BẠN TA    



Ngày 12 tháng 2 năm 2013


Bạn ta,


Đọc báo trong nước hồi gần đây tôi mới nghe tên ông Dương Trung Quốc. Ông được biết đến là một đại biểu quốc hội và cũng là tổng thư ký hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam.


Trong một bài báo do chính ông viết, ở ngay đoạn đầu, ông cho biết ông có một lý lịch rất đơn giản nhưng lại tự nhận là học giỏi môn sử, tốt nghiệp đại học về môn sử, từng công tác với viện sử học và vẫn tiếp tục hoạt động trong ngành sử. Như vậy, ông lăn lộn hơi nhiều với sử. Ông là một sử gia.


Từ lâu, tôi vẫn rất khó chịu mỗi lần nghe mấy câu về môn sử. Thí dụ câu "Sử chép rằng…" Thực ra, không hề có cái "con" sử nào hết. Chỉ là người ta viết xuống. Viết trung thực và có ích cho kiến thức của người sau thì cũng có. Nhưng sử viết tầm bậy thì cũng không ít. Hay câu "Sử sẽ phê phán…" Sử nào đây, hay chỉ là những ngòi bút bị mấy ông vua, ông chúa bảo xuyên tạc theo ý của các ông chứ còn ai vào đây nữa.


Nói như vậy không hề có ý thiếu tôn trọng với các tên tuổi đáng kính đã viết những bộ sử Việt vô cùng giá trị.


Nhưng Dương Trung Quốc mà cũng nhận là sử gia thì không được. Cũng trong bài viết của ông, ông nói là bước chân vào lãnh vực sử nhờ có được một "cú hích" khi đọc một cuốn sách nhỏ mà người cho ông mượn có căn dặn đó không phải là một cuốn sử, nhưng "đọc được lắm".


Cuốn sách đó, theo ông, đã thay đổi con người của ông. Ông đi theo con đường sử học là nhờ cuốn sách đó. Ông gọi nó là "một cuốn sách nhỏ về một người vĩ đại". Ở Việt Nam, nói đến một con người vĩ đại thì không thể là bất cứ một người nào khác hơn là Hồ Chí Minh.



Tôi chợt nhớ và thấy tội nghiệp cho mấy chú nhỏ trong một đoạn của cuốn phim tựa đề "Chuyện Tử Tế" của Trần Văn Thủy. Đó là cảnh các thiếu niên này được hỏi thế nào là vĩ đại, thì một em nói rằng đã nghe chữ vĩ đại rất nhiều lần nhưng quả thật là chưa thấy cái gì vĩ đại cả. Chẳng bù cho ông Dương Trung Quốc mới chỉ đọc cuốn sách nhỏ mà đã tìm ngay ra được người "vĩ đại"!


Ông được cho mượn cuốn sách nhỏ mà người cho mượn đã nói rõ đó không phải là lịch sử. Nghĩa là cuốn sách không ghi lại những dữ kiện lịch sử, những chuyện đích thực đã xẩy ra. Cuốn sách gồm những mẩu chuyện về cuộc đời của Hồ Chi Minh do một người tên là Trần Dân Tiên ghi lại.


Trần Dân Tiên là một người chỉ viết có độc nhất một cuốn sách đó. Ông có là nhà báo không thì hình như không. Người ta không thấy tên ông xuất hiện trong các báo chí ở miền Bắc. Ông cũng không là một nhà văn, không có một tác phẩm văn chương nào. Trước khi viết cuốn sách "nhỏ" nhan đề "Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch" và sau cuốn sách đó, Trần Dân Tiên không hề viết bất cứ một cuốn sách nào khác.


Lý do là vì Trần Dân Tiên chính là cái tên Hồ Chí Minh dùng để viết cuốn sách về chính ông ta. Trần Dân Tiên chính là Hồ Chí Minh chứ không phải là một con chó ỉa đường nào hết.


Điều này nhiều người đã biết và đã được khẳng định bởi các cây bút uy tín cóù thể tin cậy được. Nhà nghiên cứu Hà Minh Đức, một người sống trong lòng chế độ có viết rõ rằng ông Hồ đã dùng tên Trần Dân Tiên để viết về các hoạt động của chính ông Hồ. Tờ Nhân Dân cũng đã từng xác nhận Trần Dân Tiên là bút danh của Hồ Chí Minh. Ba nhà nghiên cứu của nước ngoài là William Duiker (Mỹ), Pierre Brocheux (Pháp) và Sophia Quinn Judge (Mỹ) cũng nói rằng Trần Dân Tiên chỉ là tên hiệu của Hồ Chí Minh dùng để viết cuốn sách mà ông Dương Trung Quốc được cho mượn để đọc.


Trong cuốn này, chính tác giả Trần Dân Tiên tức là ông Hồ, đã cố tình bỏ đi một số chuyện, tô vẽ thêm những chi tiết khác để làm đẹp cho mình. Đã có văn nô viết về mình chưa đã, chưa đủ, bác Hồ của sử gia Dương Trung Quốc liền vén tay áo lên viết cha nó một cuốn sách về mình để thỏa mãn thú tính, cho bọn đàn em chó má hít hà cả từ mấy chục năm nay. Thử hỏi còn việc gì có thể nham nhở hơn nữa. Thế mà bây giờ còn có cái thứ vớ vẩn đần độn như Dương Trung Quốc vồ lấy mà ca nhặng lên rằng đó là cuốn sách giá trị nhất, sớm nhất và là nguồn tư liệu gốc để tham khảo về Hồ Chí Minh.


Sử gia chó gì mà không biết đâu là thật, đâu là giả, đâu là trò chơi nham nhở của bác dùng một cái tên bịa ra để ca cẩm mình. Tại sao không đi tìm hiểu một chút về cái nguồn "tư liệu" đó để biết Trần Dân Tiên là thằng chó đẻ nào, nó sinh hoạt ra sao, học hành thế nào, tác phẩm lưu lại còn gì khác nữa, những điều viết trong cuốn sách đó đối chiếu với các tài liệu khác ra sao…


Đọc bài báo của cậu sử gia này mà khiếp. Mẹ kiếp quăng cho cái gì đớp nguyên cái đó mà cũng đi học sử hay sao? Sử gia chó gì mà ăn nói láo toét như thế. Khoe là vào văn khố này, văn khố kia, trao đổi với tác giả Mỹ này, nhà nghiên cứu kia mà vẫn cứ nói rằng tác giả Trần Dân Tiên để lại một tài liệu giá trị trong khi lờ mẹ nó chuyện Hồ Chủ Tịch chỉ là Trần Dân Tiên.


Nực cười nhất là chàng khoe được Sophie Quinn Judge cho đọc trước một cuốn sách của bà. Vậy mà chàng vẫn cứ tiếp tục coi Trần Dân Tiên là một người khác hơn là Hồ Chí Minh trong khi chính Sophie Quinn Judge đã viết rõ trong cuốn "Ho Chi Minh, The Missing Years" rằng "Although the author’s name is given as Tran Dan Tien, it is believed, in fact, to be an autobiography." (Tuy tác giả cuốn sách được cho biết là Trần Dân Tiên, nhưng người ta tin rằng thực ra, cuốn sách là một cuốn tự thuật tiểu sử) nghĩa là "bác Hồ" viết chứ la con chó nào vào đây nữa.


Sử gia mà làm việc như vậy nên chi môn sử ở trong nước mới đổ đốn ra đến độ nhiều học sinh tiểu học ở Hà Nội ngày nay không thèm học sử nữa để không biết được thủ đô của nước ta là gì, và tên tuổi của các anh hùng trong sử cũng nói sai hết như tờ Tuổi Trẻ và Giáo Dục Việt Nam đã quá ngao ngán khi đưa ra những nhận định về chuyện học và dậy sử trong những bài viết hồi cuối năm ngoái?


Nguồn: viendongdaily








Sủa gia: Gâu gâu... tập sách mỏng làm thay đổi đời tôi...
Sủa gia: Gâu gâu… tập sách mỏng làm thay đổi đời tôi…