Hiển thị các bài đăng có nhãn Bộ ngoại Giao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bộ ngoại Giao. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

Bộ ngoại giao lên tiếng về tình trạng đại tướng Phùng Quang Thanh


Bộ ngoại giao lên tiếng về tình trạng đại tướng Phùng Quang Thanh










CTV Danlambao - Phát biểu trong cuộc họp báo chiều 23/7/2015, người phát ngôn bộ ngoại giao Lê Hải Bình đã lên tiếng bác bỏ thông tin nói rằng bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đã qua đời.


Đây là lần đầu tiên bộ ngoại giao CSVN lên tiếng một cách chính thức về tình trạng của tướng Thanh - người đã hoàn toàn vắng mặt từ hơn một tháng nay.


Về thông tin của hãng thông tấn Đức - DPA đưa ra trước đó, người phát ngôn Lê Hải Bình nói:


“Việt Nam đã yêu cầu hãng tin DPA cải chính thông tin sai sự thật về Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh. Và như quý vị đã biết hãng tin DPA đã đăng tin trở lại về vấn đề này.”


“Ngay sau khi có những thông tin sai lệch nói trên, đại diện các cơ quan Việt Nam đã lên tiếng và những thông tin từ các cơ quan liên quan của Việt Nam là những thông tin chính xác.” (Theo báo Tuổi Trẻ Online)


Dù vậy, đại diện bộ ngoại giao cũng từ chối trả lời câu hỏi của phóng viên VietNamNet về việc yêu cầu xác nhận thông tin ông Thanh ‘sắp về nước’, và sẽ về ngày nào.


'Chưa được chết?'


Trước đó, hãng tin DPA dẫn nguồn tin từ bệnh viện cho biết bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã tử vong hôm 19/7/2015 tại bệnh viện Georges Pompidou (Paris, Pháp).


Ngay lập tức, truyền thông nhà nước đã được huy động để bác bỏ thông tin này. Trung tướng Võ Văn Tuấn, phó tổng tham mưu trưởng quân đội VN khẳng định ông Thanh vẫn còn sống và “sẽ về nước trong vài ngày tới”.


Văn phòng DPA tại Bangkok sau đó đã cập nhật thêm thông tin của phía CSVN, nhưng không có chuyện ‘cải chính’ hoặc ‘nhận sai’ như những gì CSVN tuyên truyền.


Không có bất cứ bằng chứng nào được nhà cầm quyền CSVN đưa ra để khẳng định thông tin nói rằng ông Thanh ‘còn sống’.


Phải chăng, khi đảng chưa cho phép thì đến cả bộ trưởng quốc phòng như ông Phùng Quang Thanh cũng không được quyền chết?


Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN GỬI THƯ CHO BỘ TRƯỞNG BỘ NGOẠI GIAO VIỆT NAM



TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN GỬI THƯ CHO BỘ TRƯỞNG BỘ NGOẠI GIAO VIỆT NAM






09h00 sáng nay, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, cán bộ Viện Nghiên cứu Hán Nôm (thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam đã tới trụ sở Bộ Ngoại giao Việt Nam, số 1 Tôn Thất Đàm, Ba Đình, Hà Nội để chuyển tới Ông Phạm Bình Minh, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đề nghị Bộ Ngoại giao sớm ra lệnh thu hồi toàn bộ số sách đã phát hành (biếu tặng), không cho lưu hành và lưu trữ cuốn sách "Tuyển tập các Châu bản triều Nguyễn về thực thi chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" vì những sai sót nghiêm trọng về kiến thức của cuốn sách.

Sách in bằng 4 thứ tiếng (Việt, Anh, Pháp, Hoa) và bản gốc chữ Hán Nôm. Sách được in tại Nhà xuất bản Tri thức, Hà Nội, phát hành quý II năm 2013.

Chủ trì biên soạn là Ông Trần Duy Hải, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Biên giới quốc gia, thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam. Ban biên tập có ba người: Lê Quý Quýnh, Đinh Ngọc Linh và Phạm Văn Thắm.

Ông Trần Đình Dũng, cán bộ của văn phòng Bộ đã tiếp nhận văn thư và ký vào giấy biên nhận.

____________________

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

(Tình) CỜ cho không biếu không




(Tình) CỜ cho không biếu không


Posted on 29/12/2011






Nguyễn Bá Chổi (danlambao) - Qua “sự cố” cờ Tàu không lao động mà vẫn vinh quang, ngồi mát ăn... sao vàng khoẻ re giữa trời... mùa đông... tàu lạ Hà Nội, vô số người đã lên tiếng phân tích và kết luận chắc như bắp đá dành cho tù cải tạo ăn, rằng đó là hành động biếu tặng với chủ tâm - chứ không phải “do lỗi kỹ thuật”- của nhà cầm cờ nước CHXHCNVN cho “nước anh em”.






Sở dĩ dư luận quần chúng nhân dân tự phát trong nước lẫn ngoài nước giận dữ khua chiêng đánh trống như dân làng ơi ới gọi nhau bắt phường trộm cướp giữa đêm hôm là vì ngộ nhận vào ý nghĩa và giá trị của lá cờ đỏ sao vàng trong bối cảnh hôm nay.


Cờ đỏ sao vàng hôm nay đâu còn là cờ đỏ sao vàng của thời “Tổ Quốc Trên Hết”. Dạo ấy bà con “bên đạo” trong vùng không do “địch tạm chiếm” nếu nơi bàn thờ Chúa có dán câu “Thiên Chúa Trên Hết” là không xong. Cán bộ đến kiểm soát từng nhà: Phải “Tổ Quốc Trên Hết”.


Đó là chuyện ngày xưa. Hôm nay Tổ quốc đã bị biến thành tổ cò. Chỉ có tổ cò mới lò dò xếp hàng sau tổ đảng: “Mừng Đảng, Mừng Xuân, Mừng Đất Nước.”






Như vậy thì đảng còn nhân đạo lắm mới cho cờ đỏ sao vàng tức cờ tổ quốc của những người Việt theo chủ nghĩa Xấu Hổ Cả Nước được leo đứng ngang hàng với cờ tổ cò (xin lỗi Chổi đã xúc phạm họ hàng nhà Cò lặn lội bờ ao) như sân khấu phường tuồng trong hình dưới đây:






Thử đi tìm xem, tự cổ chí kim có quốc kỳ nước nào lại được diễm phúc xếp cho ngồi cùng mâm với cờ đảng, để được đảng dí ly cụng mời như ra lệnh “mày 50%, tao 50%. Dzô dzô!”.


Tuy thế, nhưng nhìn vào cách trang trí trên bàn thờ ông“bác” vẫn ngứa mắt. Đã búa liềm rồi còn sao siếc lẩn quẩn vào đây làm đồng bào chia trí lo ra. Cái thằng nhóc (sao) này ở đâu mà leo lên đây?


Nó đến từ Phúc Kiến bên Tàu ấy, do ông “bác” ẳm về làm thằng ở đợ. Nay mọi sự đã xong, nó trở thành của nợ. Giờ nó chỉ là cái cớ cho bọn xấu phá rối; nay biểu tình mai biểu tình, gào thét lên, “tổ quốc đang bị giặc xâm lăng..” làm mất hoà bình thành phố. Tổ quốc đâu nữa mà tổ quốc. “Bên kia biên giới là nhà, bên này biên giới cũng là quê hương”, như lời thơ nô tài cha mẹ phú của đại văn hào kiêm nhà đại văn hóa Tố Hữu tự tình khi ngài đứng trên đất Tàu.


Thiên hạ chưa quán triệt tổ quốc với tổ cò, cứ thò mõm vào chuyện đảng ta làm. “Của Caezar trả Caesar”, cờ Phúc Kiến, trả lại cho Tàu. Cờ tổ quốc nếu còn gọi là tổ quốc, bây giờ là xéo vải màu Đỏ máu bên trên có búa liềm vàng khè nằm bắt tréo hai cán sẵn sàng phang, chém.


“Do lỗi kỹ thuật”! Ta bị mạt sát thậm tệ, hoảng quá tìm cớ biện minh cho sự hiện diện thằng cu nhóc sao thứ 5 nhưng chẳng ai nghe lại còm vạch nát bét thêm mày mặt. Thôi thì: ăn gian không được, bỏ. Ta đành thú thực vậy.


Ta không chỉ biếu sao nhưng biếu luôn cả cờ. Tình cho không biếu không, cờ cho không biếu không (vì bên kia biên giới là nhà, tiền nó cho không biếu không). Đại hội đảng ta lần sau nếu còn, thằng sao đã về chầu phương Bắc, chỉ còn một mình búa với liềm chểm chệ; mặc sức mà nghênh ngang vẫy vùng giữa biển đỏ.










Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

“GIẢ MÙ SA MƯA”: BỘ NGOẠI 'GIAN' NHẦM CÓ CHỦ TRƯƠNG ???



CSVN nợ nhân dân Việt Nam thêm một lời tạ tội








Lê Nguyên Bình - Vào dịp ông Tập Cận Bình (Phó Chủ tịch Trung Quốc) tới thăm Hà Nội, thêm một lần nữa CSVN tự ý thêm hình một ngôi sao vào lá cờ của Trung Cộng trong dịp nghênh đón. Khi bị chất vấn, Bộ Ngoại Giao CSVN trả lời rằng: "Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội đã được thông báo đây là sai sót mang tính kỹ thuật. Cục Lễ tân Nhà nước đã nghiêm túc kiểm điểm, rút kinh nghiệm và kỷ luật các cán bộ có liên quan." Như vậy rõ ràng là CSVN chỉ thấy có lỗi với Trung Quốc, chứ hoàn toàn không nhận là có lỗi với Tổ quốc, Nhân Dân. Đây mới là vấn đề cần đặt ra.


Tại sao CSVN lại có thái độ như vậy? Sự kiện này giải thích mối quan hệ "Việt-Mỹ" ra sao?


Từ khi lập quốc, đất nước ta đã trải qua một chuỗi dài chiến tranh triền miên để chống lại sự xâm lăng của các triều đại Trung hoa từ phương Bắc. Tiếp nối trong hai thế kỷ qua, Bắc phương đã thực hiện sự xâm lấn dưới hình thức chiến tranh gián tiếp (qua CSVN trước 1975), rồi trực tiếp qua hành động xâm chiếm Hoàng Sa (năm 1974), cuộc chiến biên giới phía Bắc (năm 1978), Trường Sa (năm 1988), và vô số sự gây hấn, hãm hại ngư dân Việt Nam trên vùng biển Đông Việt Nam trong nhiều năm gần đây.


Nhìn lại lịch sử, Ông Cha ta đã khéo léo trong kế sách dựng nước và giữ nước: biết lúc nào phải có quyết tâm chiến đấu để giữ giang sơn, lúc nào phải bang giao một cách khôn ngoan để giữ hoà khí với nước lớn láng giềng. Nhờ ý thức đó, dù mang thân phận của một nước nhỏ, song giải non sông và dân tộc ta vẫn được trường tồn đến ngày nay.


Trong ba thập niên qua, Việt Nam tất nhiên cần có chính sách đối ngoại mềm dẽo để có thể tồn tại và có được điều kiện tái thiết đất nước trong giai đoạn khắc phục hậu quả chiến tranh. Nhưng mềm dẽo khác với nhu nhược và vô liêm sĩ. Thâm tâm tập đoàn lãnh đạo CSVN chắc chắn biết rằng: Lệ thuộc Trung Cộng là hoàn toàn SAI về mặt quốc sách, nhưng vì để có được sự bảo hộ chính trị, họ đã bất cần. Hậu quả của hành động đáng nguyền rũa này sẽ vô cùng nghiêm trọng. Đảng CSVN có thể trấn áp nhân dân nhưng họ sẽ không thể trốn chạy được sự phán xét của lịch sử; và có thể là của chính các thế hệ nhân dân thời đại này - một khi chế độ đã sụp đổ.


Ở một góc độ đối ngoại khác, sự kiện CSVN có thái độ khẳng định chính sách lệ thuộc vào Trung Cộng chắc chắn sẽ là một vấn đề lớn của Hoa Kỳ. Nhà cầm quyền CSVN đang bỉ mặt Hoa Kỳ. Dù nhiệm kỳ tới đảng Dân chủ hay Cộng hoà sẽ cầm quyền, và ai sẽ trở thành Tổng Thống, Hoa Kỳ vẫn cần phải tiếp tục xem xét lại "lộ trình bang giao" với CSVN. Thực tế cho thấy đảng CSVN đã không chọn giải pháp "làm đồng minh với Mỹ" để tạo điều kiện hoá giải vấn đề biển Đông, phát triển dân chủ và kinh tế thị trường. Sự kiện CSVN thêm hình một ngôi sao trên lá cờ Trung Cộng tự nó biểu hiện cho chúng ta thấy được thái độ và chính sách đối ngoại của đảng và nhà cầm quyền CSVN: Họ vẫn chọn Trung Cộng là một đồng minh chặt chẽ và Hoa Kỳ vẫn chỉ là một nước có giao thương tốt.


Chính phủ Hoa Kỳ cần thẳng thắn để nhìn lại chính sách đối với CSVN. Những nhân nhượng đến độ yếu kém (qua vụ Ông Christian Marchant, tùy viên chính trị của Đại sứ quán bị CA hành hung ở Huế vào đầu năm 2011) và sự lừng khừng trong thái độ mạnh mẽ cần có đối với tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam trong thời gian qua... rõ ràng đã không tạo được vị trí đáng kiêng nể của Hoa Kỳ đối với nhà cầm quyền CSVN. Nội dung những báo cáo của Toà Đại sứ Hoa Kỳ cho Bộ Ngoại giao nước này bị Wikileaks tung ra cho thấy mối quan hệ rất lỏng lẻo giữa hai chính quyền, chưa kể là những "lấn cấn" nghiêm trọng không thể che dấu được.


Với vị trí một cường quốc có nhiều ưu thế trên thế giới, Hoa Kỳ đã tỏ ta yếu thế hơn so với Trung Quốc trong việc tranh thủ sự tin tưởng và hợp tác mật thiết với CSVN. Điều này cho người ta hoài nghi về tính hữu hiệu của ván bài ngoại giao nặng hình ảnh "củ cà-rốt" nhưng lại thiếu "cây gậy" của chính phủ nước Mỹ đối với CSVN. Đảng CSVN biết rõ nhược điểm của Hoa Kỳ là không dám làm mạnh với họ vì e ngại rằng sự phật ý sẽ khiến chế độ này càng nghiêng thêm về phía Trung Cộng. Các ngân khoản viện trợ đã có về lãnh vực nhân đạo, kỹ thuật, kinh tế và cả quốc phòng chưa đủ sức thuyết phục đảng CSVN rằng Hoa Kỳ là quốc gia đồng minh đáng tin tưởng. Rõ ràng là những thảo luận, ký kết của Hà Nội với chính phủ Hoa Kỳ chỉ nằm trong mục đích vận dụng, nếu không muốn nói là lợi dụng nhu cầu tái lập ảnh hưởng của Hoa Kỳ ở khu vực Đông Nam Á. Cũng có thể "kinh nghiệm VNCH" là một bài học mà đảng CSVN không thể xem thường.


Người Việt Nam ở trong và ngoài nước, kể cả các tổ chức, đoàn thể đấu tranh sẽ phải tiếp tục chứng kiến nhiều sự kiện nghịch lý đau lòng khác trong thời gian tới, cho đến khi phong trào đối lập trở thành một thực lực chính trị có khả năng đủ mạnh để đạt được sự ủng hộ của đông đảo quần chúng. Và đến lúc đó thì "phía quốc tế" nói chung, và Hoa Kỳ nói riêng, mới có thể xem xét lại một lộ trình bang giao có cùng phương hướng với khát vọng dân chủ của nhân dân Việt Nam.


Đảng CSVN đã nợ nhân dân Việt Nam thêm một lời tạ tội nghiêm trọng!






===

Sau lời giải thích của Bộ Ngoại giao








Hà Sĩ Phu (danlambao) - Tôi không giấu được niềm “phấn khởi”. Nghe tin Bộ ngoại giao thông báo việc “nhầm cờ” chỉ do “lỗi kỹ thuật” tôi nhẹ hẳn người vì như trút được bao nỗi thắc mắc lo âu, trước kia và cả sau này.


Đến như Chế Lan Viên trước đây, vị thi sĩ của trí tuệ, mà còn nhầm “bác Hồ ta đó chính là bác Mao” [*] thì giả sử trong tương lai, một người vẽ bản đồ nào đó, sau khi đề tên hai tỉnh Quảng Đông - Quảng Tây bèn quen tay ghi cái hình chữ S là tỉnh Quảng Nam thì cũng là sự nhầm lẫn quá bình thường, bình thường hơn việc “nhầm cờ nhầm sao” ngoại giao đại sự hôm nay nhiều, phải không thưa Bộ Ngoại giao?


Sự “nhầm lẫn do kỹ thuật” thì đâu có tội gì, phê bình nhau mấy câu là đủ. Tội lỗi có chăng là khi người ta không hề nhầm lẫn, mà rất ma quái trong kỹ năng làm “ảo thuật” kia ! Được giải thích thì cái đầu óc đất sét của mình mới vỡ ra, vì thế mà mừng.


Nhưng này, các bác ạ, tôi nói lạc đề một chút: xiếc Việt Nam bây giờ cũng hấp dẫn chả kém gì xiếc Trung quốc, xem mà mê luôn.



--------

[*] Viết xong, đọc lại, tôi giật mình: có thể họ Chế nói rất đúng, “bác Hồ ta chính là bác Mao” thật chứ không lầm đâu, càng ngẫm càng thấy đúng. Nhưng thôi cứ tạm coi là lầm.


===

Nhầm có chủ trương




Biếm họa PHO (danlambao)


===