Hiển thị các bài đăng có nhãn PHAN CHÂU THÀNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn PHAN CHÂU THÀNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Phan Châu Thành - Tôi và cộng sản



Phan Châu Thành - Tôi và cộng sản








Lý do viết bài “Tôi và cộng sản”


Trên Dân Làm Báo đang có cuộc thi viết “Cộng sản và tôi”. Tôi rất ủng hộ cuộc thi viết này - vì đó như là mỗi người từ viết lại chuyện của mình để minh định, nhìn lại và xác định cho rõ lần cuối về sự sai trái, tàn ác, tồi tệ của CS với đất nước, dân tộc, với bản thân qua những câu chuyện của mỗi người - một việc làm cần thiết để mà cùng đứng lên lật đổ cộng sản một ngày không xa. Nhưng tôi chỉ ủng hộ bằng cách đọc hầu hết các bài viết, mà không có ý định sẽ viết bài tham gia.

Điều làm tôi có ý định “không tham gia” như trên, đó là thực tế những gì tôi đang viết trên Lề Dân cũng đa phần đã nằm trong nội dung viết của cuộc thi rồi: tố cáo tội ác hay cái xấu xa giả dối tinh vi của Cộng sản trên mọi mặt, nhất là về lịch sử, tư tưởng, đạo đức và kinh tế. Tôi đã và đang tham gia cuộc thi, trên tinh thần.

Ngoài ra, tôi nghĩ nếu mình tham gia thì mình sẽ phải viết “Tôi và cộng sản” chứ không phải “Cộng sản và tôi”. Tôi hay Chúng ta là trọng tâm chính và chỉ Tôi, chỉ Chúng ta nên được viết hoa trong bài viết về Tôi và cộng sản (mà cộng sản là nhân vật phản diện màu đen hay đỏ máu). Nếu để “Cộng sản và tôi” thì tôi thấy hơi không ổn, có vẻ còn tôn trọng và sợ cộng sản quá (cần tôn trọng kẻ thù, nhưng không nên quá), vô tình hạ thế đứng của mình đối diện cộng sản, và tự bỏ quyền đưa ra luật chơi của mình trên sân của chơi của minh: trên Lề Dân thì Dân, thì tôi và chúng ta là trọng tâm, là chủ, là chính. Vì thế tôi đề nghị DLB và những người tổ chức cuộc thi sửa lại chi tiết nhỏ nhưng rất quan trọng (đối với tôi) này, nên là: “Tôi và cộng sản”. Bởi vì, sự vĩ đại được làm nên từ các tiểu tiết vĩ đại. Cuộc chiến vĩ đại của chúng ta chống cộng sản được làm nên từ những bài viết nhỏ như những viên đạn trúng đích, những câu chữ như thuốc súng công phá…

Nhưng, các bài viết mà tôi đã đọc, đa số là các tác giả đã xác định rõ vị thế đối lập của mình với cộng sản, rồi nay kể lại chuyện xưa. Nhưng với đa số (90 triệu dân) thì cộng sản vẫn đang sống cùng ta, khắp nơi xung quanh ta, hàng ngày và luôn luôn đang tác động ức hiếp ta, mà chúng ta không phân biệt Ta-chúng rõ ràng, thì sao? Tôi cũng là một người đang sống trong nhà tù lớn của cộng sản này, cũng không thể trốn tránh họ (như đang “ngồi thiền trên mạng” thế này) hoàn toàn được, thì làm việc đó thế nào? Và nhất là, với những người chưa có ý thức cần đoạn tuyệt được với cộng sản, còn đang sống chung với cộng sản (thậm chí chung chăn gối), thì làm sao?

Và đó là lý do tôi viết bài này, "Tôi và cộng sản", để chia sẻ cùng các bạn.


Bốn giai đoạn duyên nợ thoát cộng của Tôi với cộng sản.


Ai đã đọc ít nhiều các bài viết của tôi trên lề dân (trong hơn 5 năm qua) thì có thể để ý và biết tôi sinh ra trong gia đình “cộng sản nòi”, lẽ ra tôi đang là một kẻ trong thế hệ cộng sản thứ ba đang cầm quyền, nhưng tôi đã từ chối vào đảng từ thời sinh viên để không phải là cộng sản, và bây giờ tôi là người viết bài đấu tranh cho tự do, dân chủ không-cộng-sản cho đát nước Việt Nam. Tất cả câu chuyện “Tôi và cộng sản” chỉ đơn giản có thế, không thêm không bớt. Nhưng đó là kết quả của cả một quá trình tự đấu tranh, vật lộn nghiệt ngã với bản thân, dai dẳng suốt nửa thế kỷ của hầu như cả cuộc đời của tôi tự nhỏ đến nay, đó là một chặng đường dài, mà tôi xin tóm tắt khía cạnh thay đổi tư tưởng, tâm lý cá nhân tôi trong 4 giai đoạn đó để chia sẻ với mọi người, ở đây.


Thời niên thiếu và đầu tuổi thanh niên: tôi đã là cộng sản con điên khùng (đến 18t)


Làm sao tôi không trở thành cộng sản con hung hăng được khi ông nội ông ngoại tôi đều là cộng sản nhiệt thành (bị CS lừa như cả dân tộc đã bị CS lừa) ngay từ trước 1940 (cả hai đều có “tuổi đảng” trước Giáp). Rồi cha mẹ tôi cũng vậy, đều là đảng viên cs (bị lừa nặng nề hơn, vì cs đã cướp được chính quyền, và đã cai trị, chi phối toàn diện xã hội VN trong nửa đất nước, và vì có chính các bác sinh thành là CS…), nên họ đã là cán bộ cộng sản. Còn tôi sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc bị cộng sản nhuốm đỏ màu cờ máu Tàu đó, có cả cha mẹ và ông bà như thế, được giáo dục bởi cái gọi là nhà trường XHCN như thế… Tôi không là CS con thì mới lạ. Thực tế, tôi đã là “hạt giống đỏ”, rất đỏ, là “quả tên lửa mà họ đã sản xuất và cài đặt, lập trình để bắn vào tương lai đất nước”, như có lần tôi đã chia sẻ trên lề dân…

17 tuổi, tôi đủ mọi tiêu chuẩn đỏ, cả lý lịch đỏ, đạo dức đỏ (“cháu ngoan”, đoàn viên ưu tú, cảm tình đảng…), và điểm thi đại học cao, để được học bổng đỏ, đi du học ở “thiên đường đỏ” là Đông Âu đỏ lúc đó…, hứa hẹn một tương lai đỏ chói lọi… Các bạn học của tôi, nay có kẻ đang là phó bí thư tỉnh ủy, trung tướng quân đội hay thiếu tương công an, hay thứ trưởng, vụ trưởng… có thể xác nhận là tôi PCT hồi đó còn đỏ hơn họ nhiều. Tôi chỉ có thể biện minh rằng đó là cái đỏ bị động hoàn toàn, “vô tư”, ngu muội, bị bịt mắt, bị ép buộc, bị định hướng, bị liên tục kích động hoàn toàn, của trẻ con non nớt. Có ai cho tôi có cơ hội biết đến một “màu” tư tưởng hay tâm lý nào khác ngoài màu đỏ để tôi được chọn lựa đâu… Tóm lại, tôi đã là một “hạt giống miền Nam đỏ mọc trên đất Bắc càng đỏ” hơn (cha tôi người Nam tập kết ra Bắc 1954)…

Ở tuổi đó, chúng ta còn làm mọi việc rất thiếu lý trí mà lại tin tưởng rằng mình rất có lý trí. Thực ra là chúng ta hành động dự theo niềm tin vào cha ông - lúc đó chính là cái tôi của chúng ta, theo những gì mình được truyền dạy mà chưa kiểm chứng lại, và bị chi phối bởi bối cảnh, môi trường xã hội mà chúng ta “tự” chọn là cái tôi của mình, thành ra câu chuyện “Tôi và cộng sản” của tôi bị biến thành “tôi là cộng sản”. “Tôi”- Con người chỉ là 1-10% và Tôi-cộng sản con là 90-99% . Đó là cha ông, giáo dục và môi trường trong tôi, mà chỉ môi trường thôi đã lớn hơn mọi cái tôi rồi (Context luôn mạnh hơn Content)…,

Ở VN, dù là “tôi” 5 tuổi hay “tôi” 50 tuổi, đa số “tôi” không dám và không biết tư duy...


Thời thanh niên (18-30t): Nghi ngờ rồi từ bỏ con đường cộng sản của cha ông mình


Với cái tôi chỉ 1-10% là con người bình thường, và 90-99% là cộng sản đó, tôi được đưa sang “thiên đường đỏ” Đông Âu năm 17t, và đó là điều may mắn lớn lao cho tôi, vì hai điều: thiên đường đó vẫn có nhân tính hơn xã hội CS ở miền Bắc VN rất nhiều, nên đã giáo dục và để cho tôi được quan sát và suy nghĩ độc lập và phát triển bằng 1-10% phần con người của mình; và, người dân các nước thiên đường đỏ Đông Âu khi đó đã “hết chịu nổi “nó” và đã đứng lên lật đổ “nó”. Đó là một quá trình đấu tranh dài của các nước Đông Âu, từ Hungary 1952 đến Praha 1956, Balan 1968, Balan 1972, đỉnh cao lại là Balan từ 1976 đến 1988 với Công đoàn Đoàn kết Solidarnosc đã lan ra toàn Đông Âu dẫn tới sự kiện sụp đổ bức tường Berlin 1989, khối XHCN Châu Âu và cả Liên Xô… mà tôi được là thành viên quan sát độc lập, nhiều khi vô tình tham gia khi nó là phong trào sinh viên, suốt hơn 10 năm liên tục từ khoảng giữa 1970s đến giữa 1980s.

Có thể nói, qua giai đoạn này về cơ bản tôi đã biết cộng sản là sai lầm của loài người, và tôi đã quyết chọn không đi theo con đường của họ nữa, dù đó là do cha ông tôi muốn thế, là cả chế độ CSVN đã ép tôi phải thế... Tôi chọn làm Người. Đó là điều tôi đã nói với cha khi về nước mà liên tục không chịu vào đảng. Tỷ số “Tôi và cộng sản” lúc này tiến gần đến tỷ lệ Parteto: Tôi-Con người chiếm 70-80% và cộng sản chỉ còn 20-30%.

Vì thế, vì cái 70-80% là người đó, tôi không chỉ từ chối vào đảng, mà kiên quyết không tham dự mọi sinh hoạt tổ chức của cộng sản, như đi bầu cử, hội họp, trừ cuốn hộ chiếu và CMND… Tôi từ chối làm việc cho Đại sứ quán CS (và Bộ Ngoại giao VN) ở Đông Âu khi được mời sau khi học xong, vì biết rõ đó là tổ chức chính trị hơn là nhà nước…

Nhưng vì 20-30% phần cộng sản còn lại (và vì gia đình, cha ông nữa) mà tôi đã về nước để làm việc cho các công ty, tập đoàn nhà nước cộng sản “để trả món nợ họ đã cho tôi ăn học đầy đủ”, để sống và giúp cha mẹ nuôi các em ăn học.

Tâm lý sống của tôi giai đoạn này là bi quan và thất bại. Tôi không có tư tưởng, lý tưởng gì hết, dù tôi là trí thức, học và đọc rất nhiều… Thậm chí tôi còn không biết giai đoạn đó ít nhiều tôi đã vô thức tự kiểm duyệt mình vì sợ hãi (cộng sản)…


Thời sau tam thập nhi lập (30-45t): Tôi cố sống làm người tốt và việc tốt trong chế độ cộng sản (chấp nhận hợp tác với cộng sản), và thất bại


Tôi đã cố gắng sống, làm việc trong chế độ cộng sản này, cố hết mình làm người tốt, làm việc tốt (không bao giờ chấp nhận, tham gia hay ủng hộ tham nhũng, tích cực làm việc và đầu tranh chống tham những…) nhưng không thành công. Nhiều lần tôi suýt ra vành móng ngựa của CS vì… chống tham nhũng. Tư duy cơ bản của tôi giai đoạn này là chế độ cộng sản thực tế là sai lầm và tội lỗi, nhưng mục đích chưa hẳn là sai hết, và vẫn còn nhiều cá nhân là người tốt, nên có thể hợp tác với người tốt và là một người tốt đó, để sửa chữa nó. Đó quả là ngộ nhận, sai lầm và quá đắt giá mà tôi phải trả bằng thực tế cuộc sống vật lộn và hợp tác với cộng sản làm điều tốt suốt gần hai chục năm, và thất bại hoàn toàn. Đơn giản chỉ vì bạn không thể vì không được phép làm người tốt trong xã hội của CS này – bạn phải là cộng sản tàn ác xấu xa giả dối như họ (3% dân số) hay nạn nhân của họ (97% dân Việt), thế thôi. Tôi đã mập mờ chọn đứng giữa, là không thể…

Làm việc trong các tập đoàn lớn (do có bằng cấp chuyên môn phù hợp), phụ trách các công trình lớn (do có trình độ và thái độ làm việc hiệu quả), đảm nhiệm những việc khó khăn (do không bao giờ quan tâm đến việc bòn rút cho cá nhân)…, nhưng tôi nhận thấy mình càng làm nhiều, làm tốt thì chỉ mang thêm những cái lợi cho cộng sản (và có hại cho dân cho nước mà thôi – vì càng giúp cộng sản lừa dân, hại dân, dù chính tôi không hại dân). Đó là: Thứ nhất, chúng lợi dụng mình (những người như tôi) để khỏi phải làm – vì chúng vừa không làm được tốt (do dốt) vừa có thời gian để làm việc xấu sau lưng đa số có lợi cho cá nhân chúng, kể cả hay nhất là hãm hại những người tốt là kẻ ngu đang làm việc thay chúng… Thứ hai, chúng chiếm công của đa số người tốt để thăng tiến, và chúng lên sếp của họ (của tôi) bằng chính kết quả tốt từ công việc của những kẻ tốt mà ngây thơ ngu dại đó – thật càng ngu! Và thứ ba, nguy hại nhất, chúng – bọn lưu manh cộng sản - dùng tôi và những người như tôi, những việc làm tốt của chúng tôi để lừa bịp ra bên ngoài dân chúng và xã hội rằng trong đội ngũ cộng sản còn có nhiều người tốt, người giỏi đấy chứ, rằng “cộng sản chúng tôi” vẫn làm việc có kết quả tốt đấy chứ, vì thế hãy “cho chúng tôi thêm thời gian (100 năm nữa!) để đưa kinh tế, xã hội đi lên đến CNXH!”

Khi nhận ra là không thể có người tốt thực sự trong hệ thống chế độ cộng sản này, không có người cộng sản nào là người tốt, chỉ có những kẻ hèn nhát, cơ hội, ảo tưởng, tham lam (danh vọng và phú quí bằng mọi giá), ngụy biện, tự lừa dối mình, và luôn lừa dối người khác mà thôi… (tôi cũng đã là một kẻ như thế ít nhất 20-30%...), thì tôi đã… u đầu mẻ trán và… U50 (mất đi hơn hai chục năm cố gắng làm người nữa!).

Giai đoạn này, cuộc tình cuộc chiến “Tôi và cộng sản” đi từ tỷ lệ 70/30 đến 90/10 và tiến dần đến 99/1…


Giai đoạn đoạn tuyệt hoàn toàn với cộng sản trên mọi lĩnh vực và tham gia chống cộng sản vì một xã hội Tự do, Dân chủ cho Việt Nam


Chỉ khoảng từ sau 45t/gần 50t đến nay đã gần 60 tôi mới có thể nói mình đã dứt khoát 100% thoát cộng… Và khoảng hơn chục năm nay, tư tưởng tôi đã rõ ràng: tôi không chỉ không bất hợp tác với cộng sản như trước nữa hay tự mình thoát cộng sản, mà phải góp phần – theo cách và khả năng của mình – giúp người khác cùng thoát cộng, trước hết là về tư tưởng, tinh thần, rồi hành động. Trong hành động thì trước hết là mỗi người tự làm với cuộc sống, công việc và sinh hoạt của mình, để tạo ra những không gian không cộng sản trong lành cho chính mình.

Về tư tưởng, tinh thần, tôi biết đã nhiều năm nay mình 100% không còn chấp nhận điều gì của cộng sản được nữa, kể cả việc: cộng sản cũng có những người tốt.

Vì cứ nhìn kỹ xem những “người tốt” đó họ đã tốt với bạn và không hại bạn (nên bạn tin họ tốt) nhưng họ đã trực tiếp và gián tiếp làm hại bao nhiêu người khác, làm hại dân hại nước thế nào qua việc họ tham gia vào cái đảng hại dân hại nước đó? Nếu bạn không nhìn ra, là bạn còn sợ họ hoặc bạn không có tư duy của riêng mình nữa rồi, là bạn đang như tôi ở giai đoạn đầu đời, dù bạn bao nhiêu tuổi.


Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Phan Châu Thành - Vạch trần trò bịp bợm của Tầu cộng về vụ giàn HD-981 phát hiện mỏ khí lớn trên Biển Đông



Phan Châu Thành -  Vạch trần trò bịp bợm của Tầu cộng về vụ giàn HD-981 phát hiện mỏ khí lớn trên Biển Đông






Tân Hoa xã đăng tải ảnh Hải Dương-981 khoan thử khí đốt ở mỏ mới được phát hiện Lingshui 17-2



Trung Quốc phát hiện mỏ khí siêu nước sâu?

Ngày 15/9/2014 vừa qua, đúng 2 tháng sau ngày rút giàn HD-981 khỏi vùng biển Đà Nẵng trên thềm lục địa và khu đặc quyền kinh tế EZZ của Việt Nam, Tầu cộng tuyên bố HD-981 phát hiện mỏ khí lớn ở lô Lingshui 17-2 cách đảo Hải Nam 150 kms về phía Nam, ở độ sâu trên 1500m...




Báo chí Việt cộng đồng thanh nhao nhao lên “phân tích”, “mổ xẻ” về sự kiện này như là chúc mừng vậy, nào là “Trung Quốc mở cánh cửa ra toàn bộ Biển Đông”, nào là “minh chứng lớn trước những ai còn nghi ngờ về khả năng tìm khí đốt tự nhiên ở những vùng nước sâu của CNOOC”, nào là “phát hiện mỏ khí mới này sẽ mở ra cánh cửa khai thác trên toàn bộ Biển Đông”...


Hay: “Khai thác dầu khí nước sâu giúp Trung Quốc vừa chứng tỏ nước này kiểm soát được các vùng nước này tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông, trong khi cho phép phát hiện những nguồn năng lượng mà Trung Quốc đang rất khát.” v.v... và v.v...


Theo tôi, “phát hiện mỏ khí nước siêu sâu” đó chỉ là một sự bịp bợm vội vàng của Tàu cộng mà thôi. Và Việt cộng thì cũng không vô tình tung hứng cho sự bịp bợm đó của quan thầy...


Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Phan Châu Thành - Hội nghị Thành Đô của đảng CSVN với CSTQ năm 1990



Phan Châu Thành - Hội nghị Thành Đô của đảng CSVN với CSTQ năm 1990





image

Cái kim lòi ra, cục phân bốc mùi, khối u độc di căn


Ai là tác giả đích thực của đề nghị bán nước của CSVN ở Thành Đô 1990?


Mấy hôm nay lề dân sôi sục lên với những bài tin về nội dung thỏa thuận được cho là bán nước Việt cho Tàu ở Hội nghị Thành Đô của đảng CSVN với CSTQ năm 1990, mà Tân Hoa xã, Hoàn Cầu Thời báo, Wikileaks… vừa đưa ra, vì có câu: “Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….”

Nếu thế thì đúng là bán nước 100% rồi còn gì, lịch sử Dân tộc VN mấy nghìn năm chưa bao giờ có chính quyền nào hèn hạ và dám làm việc ô nhục sau lưng dân như thế!

Tất nhiên là đảng im lặng hoàn toàn. Chính cái thỏa thuận Thành Đô đảng CSVN ký với CSTQ đã 24 năm nay mà họ vẫn đang còn cố giấu diếm như mèo giấu cứt, dù nó đang bốc mùi lộ chất độc thối rồi, nên chưa biết họ sẽ “liếm láp” tiếp ra sao?

Chẳng ngạc nhiên và cũng thật đáng mừng khi còn có những người dân Việt như thiếu tướng Lê Duy Mật với tư cách đảng viên đã yêu cầu đảng của mình công bố chính thức nội dung Thỏa thuận Thành Đô đó… Nếu tướng Mật đã đưa yêu cầu của mình theo đúng thủ tục “góp ý nội bộ” thì sẽ có hai khả năng: đảng sẽ lờ tịt đi hay sẽ… khai trừ ông ra khỏi đảng. Nay yêu cầu của ông đã được công khai trên lề dân –tức “không theo đúng qui trình”, thì khả năng sau cao hơn, cũng như đảng mới khai trừ ông Ls. Trừng vậy. Nhưng câu chuyện sẽ không thể kết ở đó. Tất cả mới bắt đầu…

Với bài này, tôi muốn nói đến phần trước nữa, phần bắt nguồn, của Hội nghị Thành Đô 1990 của CSVN, và cố gắng thử trả lời câu hỏi như đầu bài đưa ra (tất nhiên, đó là nhóm chóp bu đảng CSVN rồi, nhưng bắt đầu từ ai?), hòng góp phần dự đoán “câu chuyện bán nước ở Thành Đô” của đảng CSVN sẽ tiếp diễn như thế nào?... Chứ chả lẽ dân Việt ta chỉ biết ngồi chờ “đảng ta dẫn dắt và lãnh đạo”, đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác mãi?!


Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Phan Châu Thành - Biểu Tình 11/5: Công nghệ cướp cờ, cướp diễn đàn, phá biểu tình của CSVN



Phan Châu Thành - Biểu Tình 11/5: Công nghệ cướp cờ, cướp diễn đàn, phá biểu tình của CSVN






Đi biểu tình ở Sài Gòn 11/5/2014

Chúng tôi có mặt ở Trung tâm Sài Gòn trước 8am sáng nay, tập kết ở Hồ con Rùa rồi đi lòng vòng, chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày biểu tình chống Trung cộng xâm lược. Đường phố rất vắng người dân nhưng công an các sắc phục thì rất đông và lăm le tay gậy cao su tay walky-talky chuyên dụng (tần số riêng), họ quan sát dân ít ỏi đi qua đó như chúng tôi với thái độ rất căng thẳng. Khu vực Hai Bà Trưng đoạn có Lãnh sự quán Tàu xanh lè vàng loét toàn sắc phục công an, có lẽ có gần ngàn lính các loại trên một đoạn phố ngắn... Đúng 9am công an lập barie sắt và hàng rào quân cảnh màu đen và xanh đen trang bị tận răng và đông đặc để bảo vệ LSQ Tàu tại hai các ngã tư HBT với Võ văn Tần và ĐBP, và ngã ba với Ng Văn Thủ, không ai có thể tiếp cận LSQ Tàu nữa. Tôi nghĩ: “Chắc sẽ căng đây!”, và đi về phía nhà VNHT...

Khoảng sau 9am vài phút, chúng tôi hòa vào đoàn người biểu tình đi từ Nhà VHTN về phía LSQ Tàu, đoàn người đó nhanh chóng bị một đoàn lớn hơn đi từ Nhà hát TP nuốt chửng. Tôi ước lúc đó có khoảng 1-2 ngàn người biểu tình và khoảng gấp đôi số đó là CA các loại trong sắc phục công khai trên các đường phố trung tâm.


Đội quân cướp cờ

Vừa đi trong đám đông tôi vừa quan sát xung quanh để định vị xem mình đang trong “đoàn” nào thì thấy một người gầy cao quần xanh áo trắng dài tay civil đi cầm loa điện chỉ huy và dẫn đầu nhóm lớn rất “quyết liệt”, luôn ra các chỉ thị cho đám thanh niên xung quanh nhận lệnh rồi tản ra. Tôi nghĩ, “Đây là nhóm biểu tình nhà nước chăng? Toàn thanh niên nam nữ to khỏe có tác phong như quân đội! Sao không thấy khẩu hiệu chống Tàu mà toàn thấy cờ đỏ sao vàng với một vài tấm băng rôn “Chung tay giữ gìn hòa bình trên Biển Đông” hay “Đảng CSVN quang vinh muôn!” hay “Đồng lòng cùng Chính phủ...” Tôi quay sang bạn cùng nhóm: “Bố khỉ, chúng mình nhập nhầm đoàn mất rồi, toàn bọn “chung tay” với Tàu thế này!”, nhưng chúng tôi vẫn đi tiếp vì sắp đến chỗ barie công an và quân cảnh chắn trước LSQ Tàu rồi, lúc đó khoảng 9am15’...

Nhóm chúng tôi có ba biểu ngữ khổ 80x60cm có khung và dương cao, có lẽ là 3 khẩu hiệu cao khá nổi vì thông điệp chống TQ rõ ràng lấy từ gợi ý của Lời kêu gọi của 20 đoàn thể chứ không chỉ có một màu đỏ với chữ nghĩa ly ti rối rắm của “đoàn nhà nước”, và tôi dương cao một chiếc. Lúc đoàn người biểu tình dừng trước (xa) LSQ đó, một nhóm hàng chục thanh niên mà tôi thấy trước đó nhận chỉ thị từ người cầm loa áo trắng cứ đứng xung quanh chúng tôi, rồi một cô bé rát dễ thương nói “Chú cho cháu mượn biểu ngữ của chú mang lên phía trước cho rõ!” - tôi chưa kịp trả lời thì cô bé đó đã giằng lấy biểu ngữ trên tay tôi và chạỵ lên phía trước gần sát hàng rào CA, tôi bèn chạy sát theo cô bé, vì hơi nghi nghi... Nhưng cô bé dừng lại bên hàng rào, tay cầm biểu ngữ của tôi giơ cao, nên tôi cũng dừng lại bên cạnh, bụng nghĩ: “Mình đã nghĩ oan cho cô bé và đoàn quân đông đảo của anh áo trắng cầm loa kia rồi...”. Áo trắng và nhóm của mình lúc đó cách tôi chừng 5m...

Rồi cô vé vẫy tay cho hai cậu thanh niên cao to, áo thun đen, cũng đeo balô con cóc như cô bé, đều đi giầy thể thao gọn gàng, đến đứng bên cạnh. Nhóm sau lưng tôi có người hô to “Đả đảo TQ xâm lược!” và tôi cũng hô theo: “Đả đảo!” Mới được hai câu thì từ nhóm kẻ “áo trắng” có người cất tiếng hát to “Như có Bác Hồ...” và cả đám thanh niên bên tôi đó gào theo thì tôi như ngã ngửa: “Mình tứ bề thọ địch rồi!”. Phía trước tôi là quân cảnh và LSQ Tàu, phía sau là nhóm “áo trắng” và hai bên tôi là những “thanh niên yêu nước đi biểu tình” của “áo trắng”...

Cũng lúc đó tôi nhìn thấy “cô bé dễ thương” trao biểu ngữ của tôi cho một cậu bên cạnh nó, và cậu này chạy ngay lên vỉa hè HBT phía có toàn CA đứng, vừa chạy vừa xé rách đôi biểu ngữ của tôi ra… Tôi lao theo chộp vai nó, giật lại biểu ngữ thét lên: “Sao cháu xé biểu ngữ của chú!”.Chắc nhìn mặt tôi nó sợ quá lủi mất, chứ câu thét của tôi chỉ như tự chửi mình: “Sao già rồi còn ngu thế PCT ơi là PCT!”. Tôi nhìn về phía “áo trắng”, còn nghe được người đó nói với quân biểu tình chìm: “Chúng ta đi thôi! Không được đứng đây nữa! Và tản ra!” Tôi đứng đó giữa đám đông “ngàn người yêu nước” với cái biểu ngữ rách trên tay, tự cười mình: “Mình ngu quá, cứ phải đợi cháy nhà mới nhìn ra mặt chuột thế này”...

Đoàn người bắt đầu đi diễu hành từ chỗ bị chặn trước LSQ 3 Tàu đó, tôi tìm lại mấy bạn nhóm nhỏ của mình thì họ cũng đang ngơ ngác tìm tôi: họ cũng đã cho các bạn trẻ của “áo trắng”,“mượn biểu ngữ để lên trước giơ cao hơn” và hai biểu ngữ đó của chúng tôi cùng “đám trẻ yêu nước” của “áo trắng” đó đã biến mất dạng...


Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Phan Châu Thành - Giấc mộng con TPP của VN tắt ngủm!?


Phan Châu Thành - Giấc mộng con TPP của VN tắt ngủm!?




Phan Châu Thành (Danlambao) - Vâng, “Giấc mộng con” TPP của VN đã tắt ngủm vì ngày mai TT Obama đi công du bốn nước Châu Á mà chỉ xém xẹt qua không phận VN! Tôi nói xém xẹt qua vì có thể ông Obama sẽ cố tránh không xẹt qua dù đó có thể là đường bay ngắn nhất, vì lo ngại không phận VN hiện nay đã hoàn toàn do TQ “quản lý hộ” bằng “giấc mộng lớn”

“Giấc mộng lớn” là “Giấc mộng Trung Hoa” mà Trung Quốc đang ôm, là giấc mộng vẽ ra từ Trung Nam Hải được trùm lên xã hội Trung Hoa hiện nay, nhái theo bản quyền “Giấc mơ Mỹ” - American Dream. Nhưng CSTQ không hiểu Giấc mơ Mỹ đó là của từng người dân Mỹ nhiều thế hệ nay sống trong nền Dân chủ Cộng hòa Mỹ mà hun đúc, cộng hưởng thành, không phải do Chính phủ Mỹ vẽ ra, và cũng mới đang dần dần hiển hiện. Còn cái gọi là “Giấc mộng Trung Hoa” lại là giấc mộng bành trướng của chính phủ cộng sản TQ vẽ ra cho cả dân tộc Trung Hoa phải thực hiện trên toàn địa cầu. Nhưng CSTQ có điều khiển được cả dân tộc Trung Hoa trên khắp thế giới hay không lại là chuyện khác…?


Các quốc gia Tổng thống Obama sẽ đến thăm trong chuyến công du châu Á


Cũng tham vọng xa như ông chủ của mình - CSTQ, CSVN dù không vẽ ra được “Giấc mộng Việt Nam” nào nhưng cũng muốn ôm “định hướng” XHCN đến cuối thế kỷ này, vẫn bằng phương sách chủ yếu xưa nay của họ là bên ngoài thì “đi đứng hai hàng” (hay làm điếm), còn trong nước thì trị dân bằng “ăn nói” hai mặt: “Nói” thì lừa bịp và “Ăn” bằng đàn áp. Và để đi đứng hai hàng và ăn nói hai mặt lừa bịp/đàn áp, CSVN luôn vẽ ra hai thứ: những “giấc mơ con” và những “thế lực thù địch”…

Giấc mơ con lớn nhất hiện nay, suốt mấy năm qua, mà CSVN ôm ấp để lừa cả dân Việt lẫn thế giới tin rằng mình đang dân chủ hóa xã hội và đất nước là đưa VN gia nhập TPP trong năm 2014.

Giấc mơ con đó hôm nay đã chính thức tan vỡ hoàn toàn khi ngày mai, 23/4/2014, TT Obama đi công du Châu Á sau thời gian dài chuẩn bị và trì hoãn, sẽ chỉ đến bốn nước Nhật, Hàn, Phi và Malaysia. Bởi vì điều đó có nghĩa là Obama và Lưỡng Viện Mỹ sẽ chỉ chấp nhận Nhật Bản và Malaysia vào TPP, còn VN thì chờ nhé xem xem “thành tâm chính trị” của CSVN là gì đã…

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Phan Châu Thành - 10 điều giống nhau “ngẫu nhiên” của bộ ba “lãnh tụ con” Đồng-Chinh-Giáp


Phan Châu Thành - 10 điều giống nhau “ngẫu nhiên” của bộ ba “lãnh tụ con” Đồng-Chinh-Giáp



"Lãnh tụ cha" cùng 3 "Lãnh tụ con". Từ trái qua: Võ Nguyên Giáp, Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và Trường Chinh.



Phan Châu Thành (Danlambao) - “Lãnh tụ cha” của CSVN đã tự xưng là “cha già dân tộc”, sinh 1901 (hai lần tự khai với QTCS như vậy), mới 44 tuổi đã bắt cả dân tộc Việt gọi là “cha già”, thì ai cũng biết rồi, đó là Hồ Chí Minh. Và “cha” Hồ có hơn chục điều giống nhau kỳ lạ với lãnh tụ Hán-Việt gian Lai Teck của đảng CS Malaysia thì tôi cũng đã nêu ra trong một bài khảo cứu gần đây đăng trên Dân Làm Báo (xem “10 điều giống nhau kỳ lạ giữa HCM và đồng chí Lai Teck”). “Lãnh tụ con” là các “học trò xuất sắc nhất” của “lãnh tụ cha già”, ngay từ 1940, không ai khác là bộ ba Đồng-Chinh-Giáp. Một là Thủ tướng lâu đời nhất của VN và của cả thế giới PVĐ (sinh 1906, thua “cha” 5 tuổi, làm TTg bù nhìn 32 năm từ 1946 đến 1978), một là TBT hai đời của đảng CSVN - Trường Chinh (sinh 1907, thua “cha” 6 tuổi), và một là VNG (sinh 1911, thua “cha” mình 10 tuổi) - đại tướng “huyền thoại” của CSVN, kẻ “một mình đánh thắng” quân đội của cả 4 đại cường thế giới là Pháp, Nhật, Mỹ, Tàu…


Bộ ba Đồng-Chinh-Giáp ấy là “ba cánh tay phải”, “ba chân kiềng” để/của “cái nồi cha” HCM ngồi trên ngay từ những ngày đầu HCM về nước 1940 rồi chuẩn bị và cướp chính quyền 1945 đến những năm 1960s HCM đưa đất nước VN vào nội chiến đến tận 1975. Một người “nắm” chính phủ cho “cha”, một phụ trách đảng cho “cha”, và một giữ quân đội của “cha”, tưởng chừng như họ khá độc lập nhau, không có gì nhiều liên quan đến nhau, thế mà nhìn lại thấy có khá nhiều điểm họ giống nhau một cách “ngẫu nhiên” kỳ lạ mà tôi xin nêu ra ở đây mười (10) điểm sau.


Điểm giống nhau ngẫu nhiên thứ nhất của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là họ vô tình cùng là cựu học sinh trường Albert Saraut vốn là một trường cao đẳng/đại học tốt nhất Việt Nam thời đó của Pháp chủ yếu dành cho con em người Pháp và rất ít con em người Việt làm viên chức cao cấp cho Pháp mới gửi con vào đó được (và phải có người Pháp bảo lãnh). VNG được trùm phòng Nhì Pháp bảo lãnh nên được vào học ở đây. Còn Trường Chinh và Phạm Văn Đồng vào Albert Saraut trước đó thì không biết đã theo con đường nào, ai bảo lãnh (họ không báo cáo điều này với đảng)? Đây có thể đúng là sự giống nhau hoàn toàn ngẫu nhiên giữa ba người họ. Nhưng xét trong thực tế là trong hàng ngàn cựu học sinh trường này từ khi nó thành lập đến năm 1945 và trong hàng trăm cán bộ cộng sản cao và trung cấp của VN cùng thời đó thì chỉ có ba người, và chỉ có đúng ba người đó là cựu sinh viên Albert Saraut!? Một câu hỏi tò mò nhỏ đó khi nghiên cứu lịch sử trường Albert Saraut đã dẫn tôi đến bài viết này. Ai cũng có thể kiểm tra điều này trên Wiki.


Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ hai của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là tháng 5/1940 ba người này lại “ngẫu nhiên” gặp nhau và cùng rủ nhau sang TQ đi tìm và đón lãnh tụ lớn của cách mạng VN về nước. Điều đó rất không bình thường vì đó phải là việc lớn và chính thức của đảng, trong khi đó thì ông Giáp đang làm giáo vụ tại trường tư thục Thăng Long ở Hà Nội và còn chưa hề tham gia đảng cộng sản VN, ông Đồng thì vừa mới ra tù năm 1936 (với tư cách đảng viên đảng khác), mãi 4 năm sau -1940 cũng mới vào đảng CSĐD cùng ông Giáp, hình như đều do “cha” Hồ “kết nạp” bên TQ, còn ông Chinh thì đến tháng 11/1940 mới được vào TW sau HN 7 ở Bắc Ninh mà Nguyễn Văn Cừ chủ trì và là TBT thì Ng Văn Cừ “tự nhiên bị bắt” (và ngay tháng 8 năm 1941 bị Pháp tử hình cùng Hà Huy Tập, Ng Thị Minh Khai, Võ Văn Tần, Phan Đăng Lưu… tại trường bắn Hóc Môn) để Chinh nghiễm nhiên lên tự nhận quyền TBT.


Chữ ngẫu nhiên tôi bắt đầu phải cho vào ngoặc kép thành “ngẫu nhiên” từ đây vì có nhiều câu hỏi đến nay chưa có lời giải. Và ở đây là: Tại sao đoàn đi TQ đón lãnh tụ đảng (chưa biết là ai) lại do một người chưa vảo TƯ đảng phụ trách (TC) cùng hai người chưa là đảng viên (VNG và PVĐ)? Ai đã báo cho họ, hay cho TW đảng CSVN (đảng Cộng Sản Đông Dương) là VN sắp có lãnh tụ đảng lớn về nước và cần cử người sang TQ đón người đó về? Đó là tình báo Pháp hay tình báo Hoa Nam? Nhưng chắc chắn đó không phải Quốc tế CS Comintern. (Chuyện này cũng đã xảy ra giống hệt vụ đảng CS Malaysia đón lãnh tụ Lai Teck “của mình” từ Singapore về sau những lời đồn đại của “giới cách mạng người Hoa” ở Singapore…?! Còn đồn đại về “lãnh tụ đảng lớn của VN sắp về nước” cuối những năm 30s khi các lãnh đạo CSVN “tự nhiên” bị Pháp bắt và giết hàng loạt là từ… Hồng Kông, Ma Cao và Chợ Lớn).


Vậy, ai đã tổ chức cho họ (bộ ba Đ-C-G) gặp nhau, thông báo và giao “nhiệm vụ”, bàn bạc rồi tổ chức cho họ sang TQ “đón lãnh tụ”? Tại sao lại là ba người này sang TQ đón lãnh tụ lớn (còn mập mờ bí mật chưa biết là ai?) mà không phải các cán bộ cao cấp hơn và các ủy viên TW đảng khác uy tín hơn Trường Chinh lúc đó (như Hoàng Văn Thụ, Nguyễn Lương Bằng, Hoàn Quốc Việt, Phùng Chí Kiên, Chu Văn Tấn, Lê Thiết Hùng, Nguyễn Văn Tri…)? Và tại sao đó không phải việc do Tổng bí thư Hoàng Văn Thụ phụ trách và chỉ đạo, chọn người đi? Tại sao ông Giáp và ông Đồng còn chưa là đảng viên CS, ông Đồng thì ra tù rồi có 4 năm không làm gì cụ thể (1936-1940), lại khơi khơi “rủ nhau” sang TQ cùng ông Chinh “đón lãnh tụ”?


Và tất cả những điều mơ hồ về cuộc đời sự nghiệp của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp sau này có lẽ đều bắt nguồn từ hai điều giống nhau “ngẫu nhiên và kỳ lạ” trên của họ. Tóm lại, sự xuất hiện của bộ ba trên cũng kỳ lạ và “ngẫu nhiên” chả kém sự xuất hiện của “lãnh tụ cha” HCM là mấy… Câu hỏi chung là: ai đã chọn họ, ai ủng hộ họ, ai dọn đường cho họ, ai đẩy họ lên quyền lực bên cạnh “cha già”?


Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ ba của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là cả ba ông đi đón lãnh tụ đều không biết “lãnh tụ” là ai, đều chưa bao giờ gặp HCM hay Nguyễn Ái Quốc (NAQ), đều chưa có kinh nghiệm hoạt động hải ngoại cho đảng ở nước ngoài nói chung, và cụ thể ở TQ trong khi đảng CSVN lúc đó vẫn còn có những cán bộ biết rõ lãnh tụ NAQ, đã làm việc và học tập với NAQ ở TQ và LX, có kinh nghiệm lâu năm hoạt động ở TQ như Phùng Chí Kiên, Hồ Học Lãm (người sáng lập Việt Minh)…? Về phía “lãnh tụ”, chẳng có một sự giới thiệu hay chỉ đạo chính thức nào của Quốc tế CS cho HCM về VN lãnh đạo phong trào cả?. Thời điểm đó QTCS hầu như bị Stalin làm tê liệt, còn bản thân Stalin và nước Nga thì chuẩn bị và đi vào nội chiến để rồi giải tán QTCS ngay sau chiến tranh… Thế thì, ai cử “lãnh tụ HCM” về trong khi đảng CSVN vẫn đang còn có hàng loạt lãnh đạo cao cấp trên NAQ nhiều (NAQ chỉ là liên lạc viên của CSVN với QTCS…). Câu hỏi của phần này là: ai thực sự đạo diễn sự làm cỏ hàng loạt các lãnh tụ thực sự của CSVN những năm cuối 30s đầu 40s và sự xuất hiện “về nước” của “lãnh tụ lớn” HCM năm 1940, để mà sau đó có thể chọn và cử bộ ba ĐCG sang “đón lãnh tụ” về?


Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ tư của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là sau khi sang TQ họ đều gặp HCM lần đầu tiên, lúc này dùng bí danh Hồ Quang, và cả ba còn băn khoăn không biết HCM/Hồ Quang là ai, có phải là NAQ? Thế mà cả ba được HCM tin dùng ngay và tin dùng nhất từ đó luôn đến hết đời HCM, không ai được HCM tin dùng hơn ba người này sau đó nữa? Đầu tiên là “cha” Hồ cho kết nạp ngay hai “con” Đồng và Giáp vào đảng ở ngay TQ, rồi về hang Pác Bó (cách biên giới rừng núi với TQ chỉ khoảng một nghìn mét…) “tổ chức HN TW 8” kết nạp ngay cả ba vào TW. Đây là điều “ngẫu nhiên” rất lạ. Từ đó cả ba cùng HCM tạo nên bộ tứ khét tiếng và toàn quyền của CSVN đến tận 1960. Chinh vẫn nắm đảng, lúc thì công khai, lúc thì “giải tán”, hai người kia là VNG và PVĐ thì vào Tổng bộ Việt Minh tối cao chỉ có 5 người (ba người kia là Nguyễn Lương Bằng, Hồ Tùng Mậu (HTM) và Hoàng Hữu Nam (HHN) thì HTM và HHN “vô tình/tự nhiên” chết khi đi công tác bị Pháp giết…), toàn quyền trong tay ba lãnh tụ con TC, PVĐ và VNG tức trong tay “lãnh tụ cha” HCM.


Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ năm của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là ngay từ 1940 họ đã được HCM giao phụ trách những chức vụ quan trọng nhất của chính quyền cộng sản mới là đảng, quân đội, tài chính kháng chiến, tạo thành thế chân kiềng cho HCM, mặc dù họ không phải những người cộng sản kỳ cựu nhất của VN lúc đó. Về đảng, do Trường Chinh phụ trách, HCM giao cho Chinh chỉ có “nghiên cứu” và dịch lại các tài liệu về đường lối, chính sách của đảng CSTQ và viết lại thành chính sách của đảng CSVN. Về quân đội, HCM giao cho Giáp đi tiêu diệt ám sát, thủ tiêu, bán thông tin cho Pháp... để diệt hết các lực lượng vũ trang của VN vốn có trước đó, rối năm 1944 mới thành lập tạm VN Tuyên Truyền Giải Phóng Quân để đợi đến sau 1949 sẽ có quân đội TQ sang trang bị, tổ chức, đào tạo hoàn toàn cho Quân đội VN… Về tài chính, do Đồng phụ trách, chỉ dựa vào hai nguồn: lấy/cướp của dân và viện trợ của TQ (từ 1950 thì TQ viện trợ ồ ạt đến trên 90 nhu cầu của VN).


Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Phan Châu Thành - Ba vấn đề lớn trong các “đại án kinh tế” (Phần cuối)


Phan Châu Thành - Ba vấn đề lớn trong các “đại án kinh tế” (Phần cuối)




Phần cuối: Vấn đề con người – những “doanh nhân” XHCN



Phan Châu Thành (Danlambao) -Trong Phần 1 2 – Những vấn đề pháp lý kinh doanh và từ mô hình tổ chức DNNN trong các “đại án kinh tế”, chúng tôi đã chỉ ra những nguyên nhân trong hệ thống pháp lý XNCH (như là những cái bẫy, những con đường kinh doanh quẩn và tắc), và những nguyên nhân từ mô hình tổ chức kinh tế nhà nước (như những cỗ máy kinh doanh sai thiết kế) đã/đang và sẽ dẫn đến sự đổ vỡ kinh tế của các tập đoàn KTNN như Vinashin, Vinalines… như thế nào.

Nhưng những nguyên nhân pháp lý chỉ tạo nên bối cảnh của sự phá sản và nguyên nhân từ mô hình tổ chức kinh tế nhà nước chỉ là phương tiện để thế chế cộng sản làm nên sự phá sản kinh tế XHCN tất yếu đó của họ. Những con người – hay những kẻ gọi là “con người mới XHCN” - những người cộng sản làm kinh tế định hướng XHCN, những “người lái” của những cỗ máy kinh tế XHCN quái thai đó, mới là nguyên nhân hạt giống trung tâm của toàn bộ quá trình phá sản tất yếu đó của cả nền kinh tế nhà nước định hướng XHCN của Việt Nam hôm nay.

Vậy những con người cộng sản Việt nam – những “doanh nhân XHCN” (mà chúng ta có hình ảnh các ông Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng… và các đồng chí chưa bị lộ của họ để minh họa), đang chủ đạo nền “kinh tế thị trường có định hướng” của VN đó là ai, và tại sao họ lại có thể và chỉ có thể thúc đẩy sự phá sản của cái nền kinh tế XHCN mà họ muốn “xây dựng” đó? Đó là điều tôi sẽ trình bày trong phần 3 này.