Hiển thị các bài đăng có nhãn vấn đề. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vấn đề. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

Lê Công Định - Những vấn đề nội tại của đất nước và của phong trào dân chủ



Lê Công Định - Những vấn đề nội tại của đất nước và của phong trào dân chủ







Tâm sự của Luật sư Lê Công Định với nhà báo Trần Quang Thành




Trần Quang Thành (Danlambao) - Hiện tình đất nước đang diễn ra biết bao điều làm lòng dân bất an: Bành trướng Bắc Kinh bằng những thủ đoạn nham hiểm, trắng trợn đang tìm mọi cách thôn tính Việt Nam. Giới cầm quyền CSVN nhu nhược và hèn kém cam tâm làm tay sai cho Trung cộng đẩy đất nước vào con đường suy sụp, nhân dân lầm than nghèo khổ.


Không cam chịu làm nô lệ cho phương Bắc, không chấp nhận chế độ độc tài toàn trị của nhà cầm quyền cộng sản, nhiều năm nay nhân dân Việt Nam đã có các hoạt động đẩy mạnh phong trào đấu tranh đòi dân chủ, dân sinh.


Từ Sài Gòn, luật sư Lê Công Định đã tâm sự với nhà báo Trần Quang Thành về những vấn đề nội tại của đất nước và của phong trào dân chủ.


Nội dung như sau - mời quí vị cùng nghe:

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Bản Lên Tiếng Về chuyến đi Việt Nam của ông Tập Cận Bình và vấn đề Biển Đông



Bản Lên Tiếng Về chuyến đi Việt Nam của ông Tập Cận Bình và vấn đề Biển Đông








Kính gửi các tổ chức, đoàn thể và cơ quan truyền thông trong, ngoài nước.


Kính thưa quí vị,


Được biết nhà cầm quyền Việt Nam sẽ mời Tập Cận Bình, Chủ tịch Nhà nước Trung Quốc, sang chính thức viếng thăm Việt Nam, chúng tôi, một số người Việt Nam yêu nước nhận thấy có bổn phận phải lên tiếng để cảnh giác mối đe dọa của Trung Quốc đối với Việt Nam và kêu gọi nhân dân Việt Nam phải nói “Không !” về sự có mặt của Tập Cận Bình trên đất nước chúng ta.


Chúng tôi xin gửi đến quí vị Bản Lên Tiếng do 127 người Việt Nam đồng ký tên. Rất mong quí vị ủng hộ và tiếp tay quảng bá rộng rãi.


Xin chân thành cám ơn.


Thay mặt nhóm khởi xướng
Phạm Minh Hoàng (email : pmhoang.bk@gmail.com)

*******



Bản Lên Tiếng
Về chuyến đi Việt Nam của ông Tập Cận Bình và vấn đề Biển Đông


Chúng tôi, những người Việt Nam yêu nước và quan tâm về tình hình Biển Đông, quan niệm rằng bảo vệ đất nước là trách nhiệm chung của toàn dân. Vì vậy chúng tôi thấy có bổn phận phải lên tiếng để cảnh giác và kêu gọi những điều sau đây:


Thứ nhất, trong mối quan hệ giữa hai nước, Việt Nam thường xuyên bị Trung Quốc đe dọa trực tiếp một cách nghiêm trọng trên các mặt chính trị và kinh tế. Tham vọng của Trung Quốc là dùng sức mạnh để chiếm giữ và kiểm soát giao thương trên Biển Đông. Tham vọng này đe dọa quyền tự do hàng hải trong vùng, ảnh hưởng rất lớn lên sự phát triển và ổn định của cả khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Riêng đối với Việt Nam, hành động xâm chiếm của Trung Quốc đang gây ra những thiệt hại đáng kể về mặt tài nguyên và ngư nghiệp, đe dọa an ninh quốc phòng.


Thứ hai, chính vì tham vọng của Trung Quốc đang là mối lo ngại của thế giới, đây là lúc quyền lợi của chúng ta và nhiều nước khác tương đồng với nhau. Do đó, nhà cầm quyền Việt Nam phải đẩy mạnh hợp tác và xây dựng thế liên minh với những nước có chung mối quan tâm về vấn đề Biển Đông để cùng đối phó với tham vọng của Trung Quốc, như Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản,… Đây cũng là lúc phải xét lại mối quan hệ với Trung Quốc, xét lại những cái gọi là “4 Tốt” hay “16 Chữ Vàng”, xét lại tất cả những ký kết không bình đẳng từ trước đến nay và phải từ bỏ biện pháp đối thoại song phương với Trung Quốc, vì đây chính là cái bẫy của Bắc Kinh. Thay vào đó, hãy dùng tòa án quốc tế để đối phó với Trung Quốc như là Philippines đang làm.


Thứ ba, khi Trung Quốc vẫn bất chấp sự phản đối của Việt Nam và nhiều nước trong vùng, tiếp tục bồi đắp nhiều đảo nhân tạo trên biển Đông với mục tiêu quân sự, tiếp tục tấn công ngư dân Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa, nhà cầm quyền Việt Nam không thể trải thảm đỏ để đón tiếp Chủ tịch nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình! Nhân dân Việt Nam phải nói “Không!” về sự có mặt của Tập Cận Bình trên đất nước chúng ta và nhà cầm quyền cần hủy bỏ ý định đón tiếp Tập Cận Bình như các cơ quan truyền thông đã loan tin. Đây là một hành động cần thiết trên mặt ngoại giao để khẳng định thái độ của chúng ta trước một nước láng giềng đang chèn ép và xem thường dân tộc Việt Nam.


Chúng tôi, những người ký tên dưới đây, công bố bản lên tiếng này nhằm thể hiện tiếng nói của những người Việt Nam quan tâm đến vận mệnh đất nước và góp phần kêu gọi tinh thần đoàn kết dân tộc trước một hiểm họa nghiêm trọng. Xây dựng nội lực dân tộc, xây dựng đất nước giàu mạnh và xây dựng hợp tác hữu nghị với những nước có cùng mục tiêu là yếu tố then chốt để giúp chúng ta giữ được sự độc lập và chủ quyền đối với Trung Quốc.



Việt Nam, ngày 15 tháng 10 năm 2015


Đồng ký tên :


1. Nguyễn Xuân Anh, cựu tù nhân lương tâm – Nghệ An


2. Trần Văn Bang, Kỹ Sư – Sài Gòn


3. Nguyễn Vũ Bình, nhà báo, cựu tù nhân lương tâm – Hà Nội


4. Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo – Sài Gòn


5. Nguyễn Kim Chi, Nghệ Sĩ – Hà Nội


6. Tống Văn Chính, Phật Giáo Hòa Hảo – An Giang


7. Quách Văn Công, hoạt động xã hội – Lâm Đồng


8. Nguyễn Văn Cừ – Hải Dương


9. Nguyễn Kim Cương – Hà Nội


10. Lương Văn Diện – Hải Dương


11. Lê Quang Du – Sài Gòn


12. Thái Văn Dung, cựu tù nhân lương tâm – Nghệ An


13. Đặng Văn Dũng, Hà Nam


14. Hoàng Dũng, hoạt động nhân quyền – Sài Gòn


15. Lã Việt Dũng, Kỹ Sư – Hà Nội


16. Nguyễn Văn Duyệt, cựu tù nhân lương tâm – Nghệ An


17. Nguyễn Văn Đài, Luật Sư, cựu tù nhân lương tâm – Hà Nội


18. Ngô Nhật Đăng, Nhà Báo – Sài Gòn


19. Nguyễn Văn Đề, hoạt động xã hội – Hà Nội


20. Nguyễn Văn Điền, Phật Giáo Hòa Hảo – Đồng Tháp


21. Lê Công Định, Luật Sư, cựu tù nhân lương tâm – Sài Gòn


22. Ninh Thị Định – Hải Phòng


23. Trần Hữu Đức, cựu tù nhân lương tâm – Nghệ An


24. Nguyễn Hữu Giải, Linh Mục – Huế


25. Hoàng Văn Giảng – Hải Dương


26. Nguyễn Thanh Hà, nhà giáo – Hà Nội


27. Nguyễn Thị Hà – Hải Phòng


28. Đỗ Thị Minh Hạnh, cựu tù nhân lương tâm – Sài Gòn


29. Nguyễn Thúy Hạnh – Hà Nội


30. Nguyễn Văn Hiên – Bắc Ninh


31. Lê Quang Hiển, Phật Giáo Hòa Hảo – Sài Gòn


32. Nguyễn Hoàng Hoa, Mục Sư – Trà Vinh


33. Phan Tấn Hòa, Phật Giáo Hòa Hảo – Cần Thơ


34. Phạm Minh Hoàng, nhà giáo, cựu tù nhân lương tâm – Sài Gòn


35. Lê Hùng, Hoạt động xã hội – Hà Nội


36. Lê Anh Hùng, Hoạt động xã hội – Hà Nội


37. Nguyễn Thanh Huân, Hoạt động nhân quyền, Nghệ An


38. Nguyễn Mạnh Hùng, Mục Sư – Sài Gòn


39. Nguyễn Thế Hùng, Giáo sư Đại học – Đà Nẵng


40. Phan Văn Hùng – Hà Nội


41. Vũ Hùng, nhà giáo, cựu tù nhân lương tâm – Hà Nội


42. Vũ Mạnh Hùng, nhà giáo – Hà Nội


43. Đỗ Ngọc Hương, tiểu thương – Hải Phòng


44. Trần Thị Hường, Hoạt động bảo vệ sự sống – Hà Nội


45. Trương Minh Hưởng – Hà Nam


46. Lê Quang Huy, nhà giáo – Thái Nguyên


47. Dương Kim Khải, Mục Sư, cựu tù nhân lương tâm – Sài Gòn


48. Lê Văn Khôi, Công nhân – Nghệ An


49. Hoàng Văn Khởi – Hà Nội


50. Nguyễn Kiêu, sinh viên, Sài Gòn

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Trần Trọng Kiên - Vấn đề đầu độc bằng phóng xạ và cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh (1953-2015)


Trần Trọng Kiên - Vấn đề đầu độc bằng phóng xạ và cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh (1953-2015)






Hình được cho là của ông Nguyễn Bá Thanh khi đang điều trị tại Hoa Kỳ.




Theo những mô tả được phổ biến trên các phương tiện truyền thông, thì bệnh mà ông Nguyễn Bá Thanh mắc phải là bệnh rối loạn sinh tủy (pancytopenia) khi hồng huyết cầu, tiểu huyết cầu và bạch cầu bị suy giảm trầm trọng. Bệnh này là một bệnh hiếm hoi, không phải là bác sĩ nào cũng gặp trong suốt cuộc đời hành nghề. Theo những thống kê thì tỷ lệ mắc bệnh chỉ là 1-2 phần triệu, nghĩa là trong 1 triệu dân cư chỉ có 1-2 người mắc bệnh. Trong những tháng qua, bệnh của ông được dư luận quan tâm đặc biệt, không hẳn là vì chứng bệnh hiểm nghèo hiếm hoi mà ông mắc phải, mà vì nguyên do gây ra bệnh của ông. Đã có giả thuyết là ông bị đầu độc bằng phóng xạ.

Ngày 13.2.2015 ông đã từ trần vì bệnh rối loạn sinh tủy này cùng với suy gan nặng và nhiễm nấm.

Quan điểm của nhà nước về nguyên nhân gây bệnh, vai trò của phóng xạ:



Trong cuộc gặp gỡ với báo chí ngày 7 tháng 1 vừa qua, ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe trung ương đã thông tin cho báo chí về tình hình sức khỏe của ông Thanh. Ông Quốc Khánh, phó giám đốc viện Huyết học nói rằng, hội chứng rối loạn sinh tủy này trên thế giới chưa ai tìm được nguyên nhân. Nếu tìm được thì đã phòng, chữa được.

Phát biểu của ông Khánh là đúng, song không hoàn toàn chính xác. Theo những thống kê quốc tế, thì có đến 70-80% trường hợp bệnh không tìm ra nguyên nhân. Song trong số 20-30% còn lại, người ta biết rằng chứng rối loạn sinh tủy là phản ứng phụ hiếm hoi của việc sử dung một số thuốc thuốc thông dụng như thuốc chống tê thấp như Indomethacin, Phenylbutazone, Diclofenac, thuốc cường giáp như Carbimazol, Thiouracil, tiểu đường như Tolbutamid, thuốc sốt rét Chloroquin, kháng sinh như Sulfonamide, Cotrimoxazol, Chloramphenicol… Bệnh viêm gan của ông Thanh cũng nằm trong danh sách gây bệnh rối loạn sinh tủy. Có nguyên nhân do di truyền (late onset hereditary bone marrow failure syndromes). Được lưu tâm hơn cả là nguyên nhân do nhiễm phóng xạ.

Trong buổi gặp báo chí nói trên, khi phóng viên báo Tuổi Trẻ đặt câu hỏi: Căn cứ nảo để ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe trung ương khẳng định ông Bá Thanh không bị đầu độc, thì bị ông Nguyễn Thế Kỷ, phó ban Tuyên giáo Trung Ương vặn ngược lại với cung cách kẻ cả: Vậy căn cứ nào nói bị đầu độc?. Ông Phạm Gia Khải, phó trưởng ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe trung ương trả lời câu hỏi này nghiêm chỉnh hơn: Chuyện có đầu độc hay không: làm khoa học phải có chứng cứ.... Chúng tôi chỉ chấp nhận những giả thuyết có bằng chứng cụ thể.... Đến nay chưa có triệu chứng nhiễm độc ở bất cứ nơi nào trong cơ thể.

Đầu độc bằng phóng xạ: một phương pháp tối ưu của tội ác:

Nếu cho rằng ông Thanh bị đầu độc bằng phóng xạ thì trường hợp của ông không phải là đầu tiên và duy nhất trên thế giới.

Đầu tháng 11 năm 2006 Alexander Liwinenko, một điệp viên nhị trùng làm việc cho phản gián Nga KGB và dồng thời cho phản gián Anh, xin tỵ nạn chính trị ở Anh, bị giết chết ở London bởi chất phóng xạ Polonium 210, chỉ 3 tuần sau khi ông uống 1 ly trà có hòa tan chất phóng xạ này. Người ta cho rằng Putin đã ra lệnh giết Liwinenko vì những cáo buộc của ông ta về những tội ác của chế độ Putin.

Ngày 28 tháng 10 năm 2004 ông Jassir Arafat, thủ lãnh của Palestine đột nhiên lâm bệnh nặng, sau 1 tuần ông không ăn uống được vì viêm đường ruột. Ông được đưa ngay sang Paris, điều trị ở bệnh viện quân đội Percy. Vài ngày sau đó ông bị hôn mê, thận và gan không còn hoat động, cuối cùng là chảy máu óc. Ngày 11 tháng 11 năm 2004 ông chết, chỉ quãng 2-3 tuần sau khi có những triệu chứng bệnh tật đầu tiên. Các bác sĩ điều trị không kết luận được về nguyên nhân cái chết của ông. Việc mổ tử thi để giảo nghiệm không được gia đình ông cho phép.

Đầu năm 2012 người ta tìm thấy dấu vết của Polonium 210 trong những vật dụng cá nhân của ông còn giữ lại. Từ đó dẫn đến nghi ngờ là ông đã chết vì bị đầu độc bằng phóng xạ . Tháng 10 năm 2013 mộ của ông được cải táng và di cốt của ông được 3 nhóm chuyên gia Pháp, Thụy Sĩ và Nga khảo nghiệm. Kết quả phân chất (8 năm sau khi ông chết) không đồng nhất: Trong khi Thụy Sĩ cho rằng ông Arafat có khả năng (moderately support) nhiễm độc Polonium 210, thì Pháp và Nga không tìm thấy bằng chứng cụ thể. Cuối cùng, tới nay vai trò của Polonium trong cái chết của Arafat vẫn còn là một hoài nghi.

Mặt khác, điều này cũng cho thấy là việc điều tra chứng minh tác động của chất độc phóng xạ không hề đơn giản. Trong trường hợp cái chết của Litwinenko các bác sĩ và những điều tra viên trong những ngày đầu tiên đã phải xếp vào loại chết không rõ nguyên nhân. Chỉ sau một thời gian dài mò mẫm người ta mới xác định được nguyên nhân ngộ độc phóng xạ. Điều này khẳng định thêm một lần nữa tính „ưu việt“ của chất độc Polonium 210 là giết người không để dấu vết hay rất khó khăn để tìm ra dấu vết.

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Kính thông báo đến quý vị hai buổi sinh hoạt đặc biệt về vấn đề Việt Nam tại Toronto



Kính thông báo đến quý vị hai buổi sinh hoạt đặc biệt về vấn đề Việt Nam tại Toronto






Chủ đề "Triển vọng cho dân chủ ở Việt Nam và tác động đối với các nước Đông Nam Á".



Video giới thiệu    



Kính mời quý vị và các bạn tham gia 2 buổi sinh hoạt với sinh viên, giới nghiên cứu về khu vực Đông Nam Á và chính giới Canada qua hai buổi sinh hoạt:

1. Thứ Ba ngày 18 tháng 11 từ 13:30 đến 15:00: Hội luận với giới nghiên cứu về khu vực Đông Nam Á, và các sinh viên/nghiên cứu sinh Việt Nam tại trường Đại Học Toronto. Qua chủ đề "Triển vọng cho dân chủ ở Việt Nam và tác động đối với các nước Đông Nam Á".

2. Thứ Tư ngày 19 tháng 11 từ 19:30 đến 21:30: Tại Quốc Hội Canada cùng với các chính giới của Canada. Qua chủ đề "Triển vọng Dân chủ và Nhân quyền tại Việt Nam".

Phần diễn giả gồm có:

- Ông dân biểu Wayne Marston (Phó Chủ tịch Hạ viện Tiểu ban Nhân quyền Quốc tế).

- Ông Đỗ Hoàng Điềm (Chủ tịch Đảng Việt Tân)

- Ông Vũ Đức Khanh (Luật sư và giáo sư tại Đại học Ottawa).

Chương trình được trực tiếp truyền hình, các Bạn theo dõi qua đường link sau:  http://bit.ly/vndemocracy

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Nguyễn Hưng Quốc - Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ




Nguyễn Hưng Quốc - Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ





Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) được xem là một nhà hoạt động kiểu mới của thời đại liên mạng.
Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) được xem là một nhà hoạt động kiểu mới của thời đại liên mạng.



Lâu nay, những người quan tâm đến tình hình chính trị thường than thở là điều thiếu nhất, và do đó, cần nhất, trong quá trình tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam là vấn đề lãnh tụ: Chúng ta chưa có một gương mặt và một tên tuổi nổi tiếng được cả nước cũng như quốc tế biết đến và ngưỡng mộ như Nelson Mandela ở Nam Phi trước đây hoặc Aung San Suu Kyi ở Miến Điện hiện nay.

Đành là đúng. Hiển nhiên đó là một điều đáng tiếc. Nhưng từ sự đáng tiếc ấy mà đâm ra bi quan lại là một sai lầm. Có hai lý do chính: Một, trên thế giới, trong thời gian vừa qua, xuất hiện một số phong trào tranh đấu cho dân chủ mà không hề có lãnh tụ nào cả (ví dụ tiêu biểu nhất là các cuộc xuống đường lật đổ các chế độ độc tài tại Trung Đông và Bắc Phi vào đầu năm 2011); và hai, lãnh tụ thường xuất hiện TRONG và VỚI chứ không phải TRƯỚC quá trình tranh đấu; nói cách khác, chúng ta phải tranh đấu trước, từ đó, sẽ xuất hiện một hoặc một vài cá nhân nổi bật lên đóng vai lãnh tụ thay vì chờ đợi có lãnh tụ rồi mới xuống đường tranh đấu.

Đằng sau sai lầm ấy là một sai lầm khác: phần lớn chúng ta hình dung lãnh tụ là những tên tuổi lớn, theo nghĩa, một, có tuổi tác; hai, có bằng cấp cao; và ba, được xã hội cũng như quốc tế biết và kính trọng.

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

NGUYỄN THANH GIANG - CÓ NÊN ĐẶT VẤN ĐỀ THOÁT TRUNG?



NGUYỄN THANH GIANG - CÓ NÊN ĐẶT VẤN ĐỀ THOÁT TRUNG?





Nguyen Thanh Giang.jpg
Ông Nguyễn Thanh Giang



Tôi không muốn nghe hai chữ “thoát Trung” vì nó đau lòng quá khi bị gợi lên cảm giác tủi buồn, yếm thế của sự trốn chạy.

Thật vậy. Thoát là gì? Từ điển Tiếng Việt giải nghĩa; Thóat là “ra khỏi nơi kìm hãm, nguy hiểm thoát chết trong gang tấc”. Thoát, muốn dịch ra tiếng Pháp phải dùng chữ sortir hoặc échapper. Muốn dịch ra tiếng Anh phải dùng một trong các chữ: to escape, to exit, to quAit.

Thực tế, đã bao giờ chúng ta nhập vào đâu mà phải hò nhau thóat ra, đã bao giờ entrer đâu mà phải xin sortir. Và, việc gì mà phải “escape”.

Ông Hoàng Cao Khải chắc chắn không đúng khi nói: “Dân tộc Nam ta là Hán tộc không còn nghi ngờ gì nữa”.

Cũng không thể đồng ý với GS Nguyễn Văn Tuấn (Australia) trong bài “Một phiên bản của Tàu”:

“Nói “tương đồng” thì có vẻ oai, chứ Tàu nó chỉ xem Việt Nam chỉ là một phiên bản của họ. Chính vì thế mà các quan chức Tàu có thể hống hách và ngổ ngáo trong các tuyên bố như là lời phán của cha mẹ dành cho con. Việt Nam có vùng vẫy hay suy nghĩ gì thì Tàu cũng đoán trước được, vì Việt Nam chỉ học từ Tàu thôi, và đâu có thầy nào (nhất là thầy Tàu) mà dạy cho trò 100% sở trường. Sự lệ thuộc ngoại bang nó ghê gớm ở chỗ làm cho dân tộc không còn tự chủ và độc lập trong suy nghĩ, và người ngoài nhìn vào với ánh mắt khinh thường.”

Hãy nghe Nguyễn Trãi dõng dạc tuyên cáo:

Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên xưng đế một phương

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Phan Châu Thành - Ba vấn đề lớn trong các “đại án kinh tế” (Phần cuối)


Phan Châu Thành - Ba vấn đề lớn trong các “đại án kinh tế” (Phần cuối)




Phần cuối: Vấn đề con người – những “doanh nhân” XHCN



Phan Châu Thành (Danlambao) -Trong Phần 1 2 – Những vấn đề pháp lý kinh doanh và từ mô hình tổ chức DNNN trong các “đại án kinh tế”, chúng tôi đã chỉ ra những nguyên nhân trong hệ thống pháp lý XNCH (như là những cái bẫy, những con đường kinh doanh quẩn và tắc), và những nguyên nhân từ mô hình tổ chức kinh tế nhà nước (như những cỗ máy kinh doanh sai thiết kế) đã/đang và sẽ dẫn đến sự đổ vỡ kinh tế của các tập đoàn KTNN như Vinashin, Vinalines… như thế nào.

Nhưng những nguyên nhân pháp lý chỉ tạo nên bối cảnh của sự phá sản và nguyên nhân từ mô hình tổ chức kinh tế nhà nước chỉ là phương tiện để thế chế cộng sản làm nên sự phá sản kinh tế XHCN tất yếu đó của họ. Những con người – hay những kẻ gọi là “con người mới XHCN” - những người cộng sản làm kinh tế định hướng XHCN, những “người lái” của những cỗ máy kinh tế XHCN quái thai đó, mới là nguyên nhân hạt giống trung tâm của toàn bộ quá trình phá sản tất yếu đó của cả nền kinh tế nhà nước định hướng XHCN của Việt Nam hôm nay.

Vậy những con người cộng sản Việt nam – những “doanh nhân XHCN” (mà chúng ta có hình ảnh các ông Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng… và các đồng chí chưa bị lộ của họ để minh họa), đang chủ đạo nền “kinh tế thị trường có định hướng” của VN đó là ai, và tại sao họ lại có thể và chỉ có thể thúc đẩy sự phá sản của cái nền kinh tế XHCN mà họ muốn “xây dựng” đó? Đó là điều tôi sẽ trình bày trong phần 3 này.