Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015

Người Buôn Gió - Bình luận những vụ đánh người mới đây.


Người Buôn Gió - Bình luận những vụ đánh người mới đây.



Nâng cấp chém gió lên bước nữa xem sao, cũng phải thay đổi phương cách phục vụ bà con chỉ thích nghe và nhìn, không có thời gian đọc.







Vào đầu tháng 5 năm 2015, một phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ đã sang Việt Nam trong chương trình đối thoại nhận quyền thứ 19 giữa hai nước. Chuyến đi của phái đoàn nhân quyền Mỹ lần này có ảnh hưởng trực tiếp đến những quyết định của các thượng nghị sĩ trong thương viện Hoa Kỳ. Trong bối cảnh thượng viện Hoa Kỳ cần ra quyết định có đồng ý cho tổng thống Obama quyền xúc tiến đàm phán nhanh cho Việt Nam vào TPP hay không.

Cùng với nhiều đòi hỏi cải cách khác thì vấn đề nhân quyền cải thiện vẫn là một trong những đòi hỏi hàng đầu của các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đối chính phủ Việt Nam. Một chuyến đi quan trọng khác từ phía Việt Nam của ông bộ trưởng công an Trần Đại Quang đến Mỹ, trước chuyến phái đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam. Tiếp đến nhìn thành phần phái đoàn Hoa Kỳ sang Việt Nam có nhiều gương mặt dân biểu quen thuộc trong việc đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam. Chúng ta có thể thấy dường như chính phủ hai nước Mỹ, Việt đang có những cố gắng nhân nhượng nhau để tìm đến một kết quả tốt trong bản báo cáo của phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ tới Việt Nam lần này.

Tất cả những điều ấy là để Việt Nam sớm gia nhập TPP. Một hiệp định thương mại sẽ khiến Việt Nam thoát dần khỏi ảnh hưởng của nước láng giềng Trung Quốc.

Những năm gần đây, dấu hiệu cho thấy sự bất đồng trong nội bộ nhà cầm quyền Việt Nam ngày càng lên cao. Mức độ của các bất đồng đã lớn đến mức không ngần ngại trước mặt công chúng. Sự bất đồng này bởi nguyên nhân ý thức hệ trước thời cuộc mới. Một số chủ trương thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc cùng với việc tiến thêm những bước quan hệ mật thiết với Hoa Kỳ. Trong khi đó thì ngược lại , ở chủ trương của nhóm thứ hai là tiếp tục gắn chặt với Trung Quốc và cảnh giác với Hoa Kỳ.

Ở nhóm thứ nhất là những người lãnh đạo đất nước Việt Nam về mặt kinh tế, ngoại giao.

Ở nhóm thứ hai là những người lãnh đạo đất nước về mặt tư tưởng, quân đội.

Nếu Việt Nam gia nhập TPP, một hiệp định thương mại mà đối tác chính là Hoa Kỳ. Điều đương nhiên là mặt kinh tế, ngoại giao của Việt Nam đã có những bước tiến quan trọng. Qua đó những người lãnh đạo các mặt này có thêm uy tín và quyền hạn trong bộ máy chế độ.

Đấy là điều mà nhóm thứ hai lãnh đạo về mặt tư tưởng, quân đội không chấp nhận. Việc rời xa ảnh hưởng của Trung Quốc sẽ làm suy yếu sự áp đặt quyền lực cai trị của họ với dân chúng thông qua tư tưởng và sức mạnh quân đội.

Trong mớ mâu thuẫn giữa hai phe phái này, bộ công an Việt Nam đang đứng ở giữa đường. Một số quan chức tướng lĩnh trong Bộ Công An có khuynh hướng nghiêng theo phe thứ nhất, một số theo phe thứ hai. Phần đông còn lại các tướng lính , sĩ quan trong công an thụ động, lệnh đến đâu làm đến đấy.

Ngay trong thời gian có chuyến làm việc của phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ. Liên tiếp tại Hà Nội, Sài Gòn đã xảy ra những vụ đánh đập những người bất đồng chính kiến bởi những đối tượng theo dõi họ bấy lâu nay.


Chi Tuyen bi con an danh.jpgDinh Quang Tuyen bi con an danh.jpeg




Điển hình mới nhất trong vòng tháng 5 là các nạn nhân như Nguyễn Chí Tuyến tức Bloger Anh Chí , Đinh Quang Tuyến tức bloger Tuyến Xích Lô và Trịnh Anh Tuấn tức Bloger Gió Lang Thang.

Cả ba đều bị đánh theo một phương thức giống nhau.

1- Trong vòng thời gian phái đoàn Hoa Kỳ sang Việt Nam làm việc về nhân quyền.

2- Bị chính những người theo dõi mình đánh

3- Vị trí đánh giữa đường, thời gian đánh vào lúc ban ngày.

4- Các vết đánh tập trung vào đầu, mặt.

5-Sau khi bị đánh, việc đi viện khám chữa, thăm hỏi không bị ngăn cản.

Các điểm trùng hợp trên cho thấy, mục đích của việc đánh người là chủ ý gây rầm rộ dư luận. Sự việc xảy ra ban ngày, giữa đường đi không cần phải kín đáo che đậy. Điểm tấn công vào đầu mặt, thương tích dễ nhìn thấy nhất ..việc đưa người đi khám không hề bị ngăn cản như mọi khi. Thậm chí việc bạn bè hay nhân viên sứ quán nước ngoài đến thăm hỏi, chụp hình đều dễ dàng không bị khó dễ.

Tất cả những điều ấy là nhằm mục tiêu cho phái đoàn Hoa Kỳ thấy tình trạng nhân quyền ở Việt Nam tàn tệ đến mức độ nào. Cũng như sự coi thường của Việt Nam với phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ và quốc hội , chính phủ Hoa Kỳ. Những kẻ chủ trương đánh đập đã tính đến hiệu ứng uất hận của đám đông, và điều đó càng khiến cho bản báo cáo nhân quyền của phái đoàn Hoa Kỳ thêm những điểm đen tối về nhân quyền tại Việt Nam.

Cái đích cuối cùng của âm mưu đánh đập các nhà bất đồng chính kiến vừa qua là gây phản ứng dây chuyền để bước tiến vào TPP của Việt Nam bị ngăn cản hoặc chậm lại. Làm giảm ảnh hưởng uy tín của nhóm lãnh đạo kinh tế, ngoại giao trước thềm xét duyệt nhân sự cấp cao vào kỳ đại hội đảng năm sau.

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

Bình luận về ông Nguyễn Bá Thanh của trung tâm Mỹ gây tranh cãi



Bình luận về ông Nguyễn Bá Thanh của trung tâm Mỹ gây tranh cãi


18.02.2015



Ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng ban Nội chính Trung ương, đã qua đời ngày 13/2 tại tư gia ở quận Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng, thọ 61 tuổi.
Ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng ban Nội chính Trung ương, đã qua đời ngày 13/2 tại tư gia ở quận Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng, thọ 61 tuổi.



Một bài viết của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS) có trụ sở ở Washington đang gây những phản ứng trái chiều nhau ở trong nước, khi coi cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh là một “tổn thất” cho Việt Nam.

Trong một nhận định công bố tuần trước, trung tâm nghiên cứu uy tín từng đón tiếp nhiều nhà lãnh đạo Việt Nam tới phát biểu cho rằng ông Thanh là một “kiến trúc sư đằng sau sự chuyển mình của Đà Nẵng”, đồng thời cho rằng việc ông qua đời vì bệnh tật là một sự mất mát đối với Việt Nam.


“Khi ông ấy [Nguyễn Bá Thanh] làm ở Đà Nẵng,
ông ấy đã làm được nhiều việc, hay cũng có mà
dở cũng không ít...Nhưng mà tôi đánh giá, khi ông
ấy bước chân ra khỏi Đà Nẵng, và nghe ông ấy
phát biểu một vài câu, thì ngay lúc đó tôi đã bảo là
sự nghiệp chính trị của ông ấy đã chấm dứt rồi.
Cho nên, việc đánh giá rằng việc ông ấy qua đời là
một tổn thất lớn lao thì tôi nghĩ rằng hơi quá bốc.”
Tiến sỹ Nguyễn Quang A.


Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nhà quan sát tình hình chính sự ở trong nước, cho rằng đánh giá của CSIS “có cái lý của họ”, nhưng theo ông hơi “bốc đồng”. Ông nói với VOA Việt Ngữ:

“Ông Nguyễn Bá Thanh, khi ông ấy làm ở Đà Nẵng, ông ấy đã làm được nhiều việc, hay cũng có mà dở cũng không ít. Khi mà ông ấy nhận lời mời của ông đảng trưởng Đảng Cộng sản Việt Nam ra ngoài Hà Nội thì rất nhiều người hy vọng ông ấy sẽ trở thành Bao Công, có thể làm những việc long trời, lở đất đối với đất nước này. Nhưng mà tôi đánh giá, khi ông ấy bước chân ra khỏi Đà Nẵng, và nghe ông ấy phát biểu một vài câu, thì ngay lúc đó tôi đã bảo là sự nghiệp chính trị của ông ấy đã chấm dứt rồi. Cho nên, việc đánh giá rằng việc ông ấy qua đời là một tổn thất lớn lao thì tôi nghĩ rằng hơi quá bốc”.

Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế nói thêm rằng “ông Thanh còn được coi là một người có tài hùng biện, nổi tiếng vì phong cách ăn nói thẳng thừng nhưng có sức thuyết phục”.

Bà Nguyễn Thị Vân Lan, Phó chủ tịch Hội Bảo trợ phụ nữ và trẻ em nghèo bất hạnh TP Đà Nẵng, nơi ông Thanh từng làm Chủ tịch Hội, nói nhận xét của CSIS “rất đúng”. Bà nói:

“Ở phạm vi Đà Nẵng, anh ấy được coi là kiến trúc sư trưởng của Đà Nẵng. Mọi người dân đều hy vọng rằng điều anh ấy lên trung ương thì anh ấy sẽ có những đóng góp lớn hơn, hiệu quả hơn cho cả nước, nhưng mà thời gian có quá ít, trước hết là trong lĩnh vực chống tham nhũng. Khi anh về làm trưởng ban Nội chính và thường trực văn phòng chống tham nhũng, anh góp phần đưa ra xét xử 6 vụ án trọng điểm của cả nước. Nhưng mà rất tiếc là thời gian nó quá ngắn”.

Các nguồn tin từ Đà Nẵng cho VOA Việt Ngữ biết rằng hôm nay đã có hàng nghìn người đổ ra đường phố của thành phố này để tiễn đưa ông Thanh về nơi an nghỉ cuối cùng.

Theo ông A, việc rất nhiều người tới đưa tiễn người từng lãnh đạo Ban Nội chính Trung ương là “điều dễ hiểu” vì ông Thanh đã làm “thay đổi bộ mặt” của thành phố Đà Nẵng. Nhà hoạt động xã hội này nói thêm:

“Người ta mong đợi một sự khác gì đấy đối với các nhà lãnh đạo và ông Bá Thanh này là một người cũng khác so với các nhà lãnh đạo khác. Cung cách làm việc của ông ấy, không nói là nó hay như nào và dở như nào, nhưng nó đáp ứng nhu cầu của người dân là phải thay đổi. Người dân Đà Nẵng đưa tang ông ấy đông như thế là một điều tương đối dễ hiểu. Nó cũng tương tự như đám tang của Cụ Võ Nguyên Giáp. Nó cũng phản ánh một tâm trạng của người dân, muốn bày tỏ một điều gì đó”.


“Ở phạm vi Đà Nẵng, anh ấy [Nguyễn Bá Thanh]
được coi là kiến trúc sư trưởng của Đà Nẵng. Mọi
người đều hy vọng rằng điều anh ấy lên trung ương
thì anh ấy sẽ có những đóng góp lớn hơn...Khi anh
về làm trưởng ban Nội chính và thường trực văn
phòng chống tham nhũng, anh góp phần đưa ra xét
xử 6 vụ án trọng điểm của cả nước. Nhưng mà rất
tiếc là thời gian nó quá ngắn.”
Bà Nguyễn Thị Vân Lan,
Phó chủ tịch Hội Bảo trợ phụ nữ và
trẻ em nghèo bất hạnh TP Đà Nẵng

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Ngô Nhân Dụng - Bài học Ukraine cho Việt Nam



Ngô Nhân Dụng - Bài học Ukraine cho Việt Nam




4 tot-16 chuvang2.jpg



Quân Nga đã tiến sang Ukraine, cả xe tăng và đại pháo. Ông Putin dám hành động như vậy vì đã bắt mạch được phản ứng của các nước Âu Mỹ: Từ bà thủ tướng Ðức, ông thủ tướng Anh, đến các tổng thống Pháp và Mỹ, không ai muốn can thiệp quân sự vào Ukraine.


Họ phong tỏa kinh tế Nga bằng những bước dè dặt, chậm chạp, mỗi bước lại chờ ông Putin “bày tỏ thiện chí” mới. Putin cũng “múa cùng một nhịp,” đi một bước lại nghỉ. Không một nước Tây phương nào dọa sẽ đưa quân NATO sang ngăn cản quân Nga. Quyền lợi quốc gia quyết định thái độ đó. Phí tổn của họ nếu lâm chiến tại Ukraine đem so sánh với các lợi lộc kinh tế cho chính họ nếu giúp Ukraine độc lập và thống nhất. Có lẽ lợi bất cập hại. Mặt khác, họ tin rằng trong tương lai, tính lâu dài, thì kinh tế Nga sẽ suy yếu, quân đội sa lầy ở Ukraine càng tốn kém. Cho nên các nước Tây phương có thể chờ đợi; sẽ đến ngày Ukraine tách hoàn toàn ra khỏi vòng ảnh hưởng của Nga, mà địa vị của ông Putin trong tương lai sẽ xuống.

Vladimir Putin tính toán cách khác. Ðối với ông ta thì thể diện của dân tộc Nga quan trọng nhất, và điều này dân Nga đồng ý với ông. Putin có thể hy sinh nhiều mối lợi kinh tế, vì những người bị thiệt thòi nhất là đám dân thường, không phải là giới quý tộc chung quanh ông ta. Nhưng ông cũng là người chơi cờ giỏi, biết kiên nhẫn đi từng bước một.

Putin đã xâm lăng Ukraine với bài bản giống như Trung Cộng đã làm tại Việt Nam. Trung Cộng đã tiến từng bước chiếm Hoàng Sa của Việt Nam từ năm 1974, giống như Nga đã chiếm vùng Crimea để đặt cả thế giới trước một “sự đã rồi.” Trung Cộng đánh chiếm thêm nhiều đảo ở Trường Sa năm 1988, Putin đưa tình báo, mật vụ sang khuấy động ở các tỉnh miền Ðông Ukraine. Khác với chính quyền Ukraine hiện nay, trong những năm 1974, 1988, đảng Cộng Sản Việt Nam không dám nói một lời phản đối quân xâm lược. Không những thế, năm 1990 đám lãnh tụ Việt Cộng lại kéo nhau sang Thành Ðô xin hàng, cúi đầu thần phục.

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

NGÔ NHÂN DỤNG - KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ


NGÔ NHÂN DỤNG - KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ


Nguyễn Thế Cường đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ bị cảnh sát Đức câu lưu vì tình nghi tội “rửa tiền”.



Một nhân viên ngoại giao có thể vi phạm luật pháp nước khác được không? Bà Devyani Khobragade, phó tổng lãnh sự của Ấn Ðộ tại New York, đang vô tình gây ra một xung đột nhỏ giữa hai nước, sau khi bà bị biện lý bắt điều tra và tố cáo bà phạm luật. Chắc vụ xung đột này sẽ được hai chính phủ dàn xếp nhanh, nhưng sẽ để lại một bài học, không chỉ riêng cho các nhà ngoại giao.

Bà Devyani Khobragade, 39 tuổi, bị tố cáo đã khai man khi xin chiếu khán (visa) cho một người làm công. Cô ôsin này, và người chồng được đưa từ Ấn Ðộ qua trông con và làm những việc vặt trong nhà. Trên đơn xin visa, bà ghi là sẽ trả công cô 4,500 đô la mỗi tháng. Trong thực tế, cô chỉ nhận được 573 đô la. Nếu cô chỉ làm 40 giờ một tuần thì tính ra lương mỗi giờ là hơn 3 đô la. Lương tối thiểu ở New York là 7.25 đô la mỗi giờ. Chính gia đình cô ôsin sang Mỹ đã đứng ra tố cáo cho nên bà Khobragade bị bắt, rồi được trả tự do sau khi đóng 250,000 đô la tiền thế chân.

Báo chí bên Ấn Ðộ loan tin này, với các chi tiết do bà Khobragade kể trong email gửi cho các đồng sự. Bà than đã bị còng tay, bị lột áo để khám xét như một tội phạm, trong lúc mới đưa con đến trường học. Chính phủ Ấn Ðộ phản đối mạnh mẽ. Ðể trả đũa, họ gỡ bỏ hàng rào bảo vệ an ninh quanh sứ quán Mỹ. Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry đã điện thoại cho ông cố vấn anh ninh của chính phủ Ấn Ðộ, bày tỏ ý “ân hận” (regret), là một cách xin lỗi. Một ông bộ trưởng Ấn Ðộ nói rằng chỉ “ân hận” thôi chưa đủ. Thân phụ bà Khobragade tuyên bố ông sẽ tuyệt thực nếu chính phủ Mỹ không xin lỗi con ông. Ông còn nói sẽ không thèm nhận tiền bồi thường, nếu có, “Vì chúng tôi không phải ăn mày!”

Ngoại Trưởng Ấn Ðộ Salman Khurshid yêu cầu chính phủ Mỹ hủy bỏ ngay lập tức việc truy tố nhà ngoại giao của nước ông. Nhưng lời yêu cầu này có nghĩa là ông đang đòi ngành hành pháp nước Mỹ can thiệp vào công việc của ngành tư pháp. Một quy tắc được ghi trong Hiến pháp cả nước Ấn Ðộ lẫn nước Mỹ là hệ thống tư pháp có quyền độc lập.

Người gây ra cơn bão ngoại giao này là Biện Lý khu Nam New York, Preet Bharara, 45 tuổi. Ông này rất nổi tiếng, đã từng được tuần báo Time liệt kê danh sách trong 100 người “quyền lực” mạnh nhất, nhất “thế giới” chứ không riêng nước Mỹ. Trong cuộc đời biện lý, ông đã điều tra và truy tố những tội phạm mafia thuộc các “gia đình” Gambino và Colombo nổi tiếng. Văn phòng ông phụ trách truy tầm hơn bảy tỷ (7.2) đô la để trả lại cho một số nạn nhân của tay đại bịp Bernard L. Madoff, người đã đánh lừa hàng trăm triệu phú và nhiều tỷ phú. Ông đang lo truy tố các nhân viên công ty tài chánh của Madoff. Từ năm 2009, Preet Bharara mở cuộc điều tra 60 nhà đầu tư Wall Street phạm luật dùng tin tức mật để thủ lợi, đến nay còn đang tiếp tục. Tình cờ, mấy tay đứng đầu nhóm này cũng là mấy người gốc Ấn Ðộ, giống như Preet Bharara. Cho nên không ai có thể nghi ngờ nền tư pháp nước Mỹ kỳ thị.

Trong vụ bắt bà Khobragade, Preet Bharara nhấn mạnh động cơ duy nhất là “bảo vệ luật pháp, bảo vệ nạn nhân bị bóc lột, và buộc những người phạm luật phải chịu hậu quả, dù họ giầu có, quyền thế hay có liên hệ quan trọng như thế nào.” Ông minh xác bà Khobragade không hề bị còng tay. Việc một nữ cảnh sát khám xét bà là thông lệ với bất cứ người nào bị giữ điều tra. Bà Khobragade được nhân viên Bộ Ngoại Giao đối xử lễ độ, họ để cho bà ngồi trong xe của mình gọi điện thoại, còn mua cà phê và đề nghị mua thức ăn cho bà.

Chính phủ Ấn Ðộ làm ồn về vụ này cũng vì năm tới sẽ tổng tuyển cử, đảng đối lập Bharatiya Janata nhân cơ hội đang công kích chính phủ. Ông Yashwant Sinha, cựu ngoại trưởng trong chính phủ Janata trước đây đã yêu cầu Ấn Ðộ phải trả đũa bằng cách bắt mấy nhà ngoại giao Mỹ đồng tính luyến ái, theo một đạo luật có từ trước khi Ấn Ðộ độc lập. Vì vậy, đương kim Ngoại Trưởng Salman Khurshid phải lớn tiếng. Ông bênh vực nhân viên của mình: “Ðiều tệ nhất mà người Mỹ có thể kết tội bà ta là không trả lương người làm công theo luật (lương tối thiểu) của nước Mỹ.” Ông biện hộ: “Lương nhân viên ngoại giao của Ấn Ðộ không được cao như lương Mỹ.”

Bà Khobragade là người thứ ba bị lôi thôi về việc trả lương người làm. Năm 2011, một cô làm công đã tố cáo ông Prabhu Daval bóc cô làm việc như nô lệ, giữ giấy thông hành, hộ chiếu của cô. Năm 2010, một quan tòa New York đã phán bà Neena Malhotra và chồng phải bồi thường cho cô người làm một triệu rưỡi đô la vì không trả lương và đối xử với cô “một cách man rợ.” Khi một nhà báo hỏi ông Khurshid tại sao không rút bà Khobragade về, sau khi chính phủ Mỹ đã báo trước rằng bà phạm luật nước Mỹ từ tháng 9, vị ngoại trưởng Ấn Ðộ đã trả lời: “Chúng tôi đâu có ngờ lại xảy ra chuyện như thế này!”

Một nhà ngoại giao khác cũng không học được chữ ngờ là ông Nguyễn Thế Cường, đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ. Báo Bild ở Ðức mới loan tin ông Nguyễn Thế Cường bị bắt giữ tại phi trường Frankfurt, vì mang theo hai chục ngàn đồng Euro mà không khai báo! Quan thuế Ðức giữ ông để điều tra vì nghi ông đang đi tửa tiền. Nước Ðức vẫn là nơi được nhiều quan chức lớn chiếu cố mở tài khoản trong ngân hàng. Số tiền 20,000 tiền mặt tương đương với 27,000 đô la Mỹ, mà luật lệ các nước thường bắt ai mang 10,000 đô la đều phải khai báo số tiền đó ở đâu ra, tại sao không dùng ngân phiếu mà lại dùng tiền mặt. Một ông đại sứ chắc phải biết luật. Ông Nguyễn Thế Cường không theo luật chắc vì khó khai báo. Chỉ khi bị câu lưu ông mới khai đó là tiền nhân viên sứ quán ở Thổ Nhĩ Kỳ quyên góp các nạn nhân bão lụt ở Việt Nam!

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

CHÂU VĂN THI - Bình luận: Việt Nam ký công ước quốc tế về chống tra tấn



CHÂU VĂN THI - Bình luận: Việt Nam ký công ước quốc tế về chống tra tấn







Châu Văn Thi (Danlambao) - Ngày 8/11/2013 trên trang TTXVN thông tin về việc ngày 7/11, tại trụ sở chính của LHQ ở thành phố New York (Mỹ), ông Lê Hoài Trung, Đại sứ, Trưởng Phái đoàn đại diện thường trực nước ta tại LHQ, đã thay mặt Chính phủ nước Việt Nam ký “Công ước của Liên hợp quốc về chống tra tấn và trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo hoặc làm mất phẩm giá khác” (gọi tắt là Công ước chống tra tấn). Như vậy, kể từ khi bắt đầu có hiệu lực, đến nay đã có 154 quốc gia phê chuẩn Công ước chống tra tấn.


Đại sứ Việt Nam Lê Hoài Trung (trái) và Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-Moon (Nguồn: TTXVN)




Phản ứng của dư luận:


Được biết Việt Nam vừa ký kết bản Công ước về chống tra tấn blogger Hành Nhân một nhà hoạt động ở Sài Gòn cho rằng: thay vì ký kết tham gia vào Công ước Chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc, Việt Nam chỉ cần đảm bảo việc không có bất kỳ ai vào tự tử trong đồn Công An, quản lý tốt không để cho các tù phạm đánh nhau, hoặc đừng để các nhân viên thi hành công vụ lỡ tay "nựng" dân, "vô tình súng cướp cò", "mời làm việc" bằng cách khiêng như khiêng heo + dùi cui + đấm đá...


Tôi chưa từng bị tra tấn trong đồn công an, nhưng tôi đã từng bị đánh khi muốn tham dự phiên xử các blogger CLBNBTD. Cái đó là bị đánh bên ngoài đường phố, chủ yếu họ dùng để bắt tôi thôi, trong đồn thì tôi ko thích dùng bạo lực, dù tôi có học võ nhưng ko đánh trả. Tôi cho rằng việc ký kết không quan trọng bằng việc thực thi, giám sát!


Blogger Hoàng Dũng bình luận về sự kiện này:


Ngày 7/11/2013, Việt nam ký kết tham gia Công ước Chống tra tấn. Tuy nhiên, tôi dám chắc rằng có đến gần 90 triệu người không biết đến thông tin mới này. Do vậy, trách nhiệm của số ít ỏi còn lại là làm cho những người xung quanh mình biết điều đó. Tốt nhất là in Công ước Chống tra tấn ra, tặng cho công an, dân phòng và cùng họ tìm hiểu. Làm được điều này, là bạn đã góp phần tích đức cho con cháu của họ rồi đó. Ai sẽ là người đầu tiên của sự kiện tặng Công ước Chống tra tấn cho CAP gần nhất? - Chị Bùi Thị Minh Hằng chăng?


*


Sáng nay 8.11, tức một ngày sau khi ký Công ước chống tra tấn, thông tin khẩn về vụ việc anh Thiên Ân, một cộng tác viên của DCCT-SG bị cảnh sát giao thông giữ không rõ lý do và đưa về đồn công an phường 7 quận 3. Anh Cao Hà Trực lên đồn công an hỏi về việc này thì lập tức bị bắt và đánh đập dã man.


Anh Cao Hà Trực ở đồn công an phường 7 quận 3 sáng 8.11.2013. Nguồn: Cuenot Le




Chị Bùi Thị Minh Hằng còn tải lên một video cho thấy 2 nhà hoạt động: Trương Văn Dũng và Lê Thiện Nhân bị cùm chân khi đến đồn công an Thụy Khê để hỏi về vụ đồng bào dân tộc H'Mong bị đàn áp.


http://youtu.be/3iQ14vmLVfc


*

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

NGÔ NHÂN DỤNG - NHƯNG CHỐNG TRUNG QUỐC BẰNG CÁCH NÀO ?




Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đang viết hịch tướng sĩ
- Họa phẩm Viettoon shop



NGÔ NHÂN DỤNG - NHƯNG CHỐNG TRUNG QUỐC BẰNG CÁCH NÀO ?



Câu tựa đề trên đây là ý kiến của một vị độc giả sau khi đọc bài trước trên mục này: “Ai cũng biết Việt Nam đang bị Trung Quốc làm nhục, nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”


Ðó cũng là ý kiến của Thái Úy Trần Nhật Hiệu, vào thế kỷ 13.


Năm 1257 Hốt Tất Liệt, sau khi xóa tan nước Ðại Lý, sai quân tấn công nước ta vì vua nhà Trần không chịu qua Vân Nam khấu đầu quy phục. Ðạo quân Mông Cổ phá đổ hàng phòng thủ đầu tiên do Trần Quốc Tuấn chỉ huy; rồi đánh bại đạo quân chính do Trần Thái Tông trực tiếp lãnh đạo; tiến tới chiếm thành Thăng Long, “cướp phá, giết tất cả nam phụ lão ấu ở trong thành,” như Trần Trọng Kim ghi trong Việt Nam Sử Lược. Triều đình chạy về Hưng Yên, Thái Tông hỏi ý kiến mọi người. Thái Úy Trần Nhật Hiệu cầm sào viết xuống nước hai chữ: Nhập Tống (xin vào nước Tống). Lúc đó Tống còn là tên gọi cả nước Trung Hoa; mặc dù vua quan nhà Tống chỉ còn làm chủ một mẩu đất ở vùng Quảng Ðông, hai năm sau mới bị quân Mông Cổ tiêu diệt. Nếu theo lời khuyên của Thái Úy Trần Nhật Hiệu thì vua nhà Trần đã xin hàng. Nhưng Thái sư Trần Thủ Ðộ có ý kiến khác: “Ðầu tôi chưa rơi xuống đất thì xin bệ hạ đừng lo.” Cuối cùng nước Việt Nam không bị nhục.

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

BÌNH LUẬN VỀ LUẬT BIỂN VÀ BIỂU TÌNH



BÌNH LUẬN VỀ LUẬT BIỂN VÀ BIỂU TÌNH


20/07/12






VRNs (20.07.2012) – Sài Gòn – Để phát triển xã hội, đa số nhân dân Việt Nam nhìn nhận phải có đa nguyên và chấm dứt độc tài. Với tư cách là tổ chức truyền thông, VRNs kể từ nay sẽ thường xuyên đăng những ý kiến đa nguyên, từ nhiều phía nhằm giới thiệu đến độc giả những ý kiến đa chiều về mọi vấn đề xã hội, văn hoá, tôn giáo, chính trị.

Mở đầu chương trình này, chúng tôi kính mời quý vị lắng nghe cuộc thảo luận giữa Thomas Việt, VRNs với ông Lý Thái Hùng, tổng bí thư đảng Việt Tân, một đảng tuy chưa có nhiều hoạt động nhiều so với những đảng phái chính trị khác tại Việt Nam, nhưng đã được nhà cầm quyền Công sản mặc nhiên công nhận là đảng đối lập. Bằng chứng là bất cứ ai liên quan đến Việt Tân thì đều bị nhà cầm quyền bắt.

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Càng Biết Càng Tiếc Việt Nam Cộng Hòa



Càng Biết Càng Tiếc Việt Nam Cộng Hòa



Vi Anh


Posted on December 5, 2011 9:28 PM




Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tuyên thệ nhậm chức.




Đọc mà ngậm ngùi với “THƠ MỜI Tham dự Ngày Họp Mặt hy hữu của Lưỡng Viện Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa sau hơn 36 năm lưu vong Hải Ngoại” tổ chức trong 2 ngày Thứ Bảy & Chủ Nhật, 10 và 11 Tháng 12 Năm 2011, tại Little SàiGòn, Thủ Đô Tinh Thần Của Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản.


Ngậm ngùi với những người dân cử của Việt Nam Cộng Hòa, nghị sĩ, dân biểu, nghị viên các hội đồng đô, tỉnh, thị, xã. Cũng như ngậm ngùi với quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa từng một thời đóng góp cho nền tự do dân chủ miền Nam Nước Việt nhưng chẳng may vì vận nước nổi trôi lòng người điên đảo mà ngày nay chúng ta phải trôi dạt xứ người hay có người cũng đã ngậm ngùi đi về bên kia thế giới.


Thật vậy, nếu đây là một buổi họp mặt đầu tiên của người dân cử [thường là thế hệ thứ nhứt của lớp người Việt tỵ nạn CS] thì cũng có thể là buổi họp mặt cuối cùng vì tuổi tác sức khỏe của họ không còn như xưa nữa. 36 năm đã qua, với độ lùi thời gian đã quá đủ, với so sánh đối chiếu đã rạch ròi. Rằng cuộc sống trong thời kỳ Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Cộng sản, người Việt càng biết càng tiếc Việt Nam Cộng Hòa.


Thời VNCH nhớ lại sống dễ làm sao ấy dù có chiến tranh. Anh chạy xích lô ở Saigon sáng cũng có thể ăn tô phở, chiều có thể lai rai chai bia Con Cọp. Một giáo sư dạy học lương trên năm sáu ngàn, ở trọ và cơm tháng khoảng 500$.



“Nhớ thuở xưa ta sống một đời.
Dễ dàng, ăn thiệt chỉ làm chơi,
Như dòng sông Hậu trôi mơ mộng,
Như đất Miền Tây rộng thảnh thơi.
Cái đúng cái sai đòi đủ thứ,
Chuyện còn chuyện mất phú riêng trời.
Nhiều sung sướng quá rồi không biết.
Chừng biết vàng son đã hết thời.”



VNCH khai nguyên và tồn tại mấy chục năm toàn trong thời chiến tranh. Dân chủ, tự do của VNCH mới xây dựng và trong thời chiền. Thế mà người dân VNCH, từ Bến Hải trở vào Cà mau có tự do và dân chủ nhiều hơn đồng bào của mình ở ngoài Miền Bắc CS từ Bến Hải trở ra Lạng Sơn, Cao Bằng.


VNCH trên thực tế và pháp lý, thực chất và thực sự có hiến pháp, có quốc hội, có đối lập, có tam quyền phân lập, hành pháp, lập pháp, tư pháp phân nhiệm và thực thi rõ ràng. Có lấn quyền, ủy quyền nhưng có tranh đấu, có sửa chữa để hiến pháp là đạo luật tối thượng của chánh quyền.


Trong xã hội có tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú, đi lại trong ngoài nước.


Có báo của tư nhân, có nghiệp đoàn nhà báo, của công nhân, có biểu tình ủng hộ, biểu tình chống chánh phủ.


Dĩ nhiên không toàn thiện, toàn mỹ, nhưng có và phát triển ngày tốt đẹp hơn.


Nhưng chắc chắn không có cảnh chà đạp tự do, dân chủ một cách vô tội vạ như thời VNCS.


Không có cảnh công an muốn bắt ai thí bắt, đánh ai thì đánh mà không bị trừng phạt bởi kỷ luật hay pháp luật. Không như công an CS bị Ủy Ban Kiểm Tra Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc (United Nations Working Group on Arbitrary Detention) mới đây lên án và tố cáo nhà cầm quyền CSVN đã vi phạm nhiều điều khoản của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị.



Không có chuyện công an dùng du đãng, xã hội đen để trấn áp dân. Không có phong trào dân oan do nhà nước lợi dụng biện pháp hành chánh qui hoạch để cướp đất của dân bồi thường rẻ mạt, cán bộ đảng viên dĩ công vi tư, lấy bán hay hùn với các nhà đầu tư ngọai quốc hay thành phần ăn theo với CS.


Có tham nhũng, hối lộ nhưng không có nạn tham nhũng trầm trọng hết thuốc chữa, biến thành quốc nạn như thời CS Hà nội. Thế mà VNCH quyết liệt thành lập một cơ quan hiến định là Giám sát Viện để bài trừ.


Còn VNCS lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ đến đổi tổ chức Transparency International Minh Bạch Quốc Tế công bố nhiều năm liền VNCS đội sổ tham nhũng trên thế giới. Năm 2011 thứ 112, trong tổng số 183 quốc gia và lãnh thổ; năm 2010, thứ 116 trong tổng số 178 quốc; năm 2009, thứ 120 trong số 180. VNCS đội sổ tham nhũng mấy năm liền là cho người ta thấy Thủ Tướng Dũng của VNCS là người hứa suông, hứa cuội khi được Đảng CS điều sang Nhà Nước làm Thủ Tướng. Ông tuyên bố không diệt được tham nhũng, Ông sẽ từ chức. Thế mà tham nhũng ngày càng trầm trọng, mà TT Dũng đã làm thủ tướng hết một nhiệm kỳ còn tình nguyện “hy sanh” làm thêm nhiệm kỳ thứ hai nữa và trở thành người có quyền thế nhứt nước và tham nhũng trở thành quốc nạn hết thuốc chữa rồi.


VNCH không có một vị tổng thống, thủ tướng, tướng lãnh, dân biểu nghị sĩ, bộ trưởng nào của VNCH di tản ra ngọai quốc có đủ tiền mua một cái nhà đủ cho gia đình ở cả. Có tướng phải đi làm thợ sơn, nghị sĩ bán xăng, dân biểu đi cắt chỉ, sĩ quan, công chức đi cắt cỏ trong buổi ban đầu để nuôi gia đình trong thời chân ướt chân ráo.


VNCH không có đại nạn, phong trào bằng cấp giả “cao cấp” như mấy ngàn tiển sĩ “dỏm” như VNCS bây giờ.


Tổng Thống hai vị của thời đệ nhứt cộng hòa đạo đức hơn xa Ông Hồ chí Minh. Tinh thần nối chí tiền nhân Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, chống quân Tàu, gìn giữ giang sơn gấm vóc, hơn hẳn những người lãnh đạo Đảng Nhà Nước CS Bắc Việt. Tổng Thống Ngô đình Diệm không đồng ý cho Mỹ đổ quân, sợ TC lợi dụng tình hình đưa quân Tàu qua Miền Bắc, bám lấy Bắc Việt, khó mà trục quân Tàu ra. TT Nguyễn văn Thiệu khi Mỹ bắt tay được với TC, cúp viện trợ VNCH, thân cô thế cô cũng quyết gìn giữ đất nước ông bà để lại với trận tử chiến của Hải quân VNCH ngoài đảo Hoàng sa năm 1974.


Trong khi đó suốt gần hai phần ba thế kỷ ở Miền Bắc và hơn một phần ba thế kỷ ờ Miền Nam, chưa bao giờ chế độ CS, nhà nước CS có của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân hồi nào và chút nào đâu. Nhà Nước VNCS thực chất không có phân quyền tam lập Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp gì cả. Đảng CS độc tài đảng trị toàn diện. Đảng CS lãnh đạo Nhà Nước, quản lý Nhân Dân, làm chủ Đất Nước. Đảng viên vào đảng, Đảng kết nạp đảng viên sau này ra nắm quyền bính, đâu có ai người dân nào biết. Quốc Hội Đảng cử dân bầu. Đảng cơ cấu đảng viên phải chiếm trên 95%.


Còn Ông Hồ chí Minh là một người gian ác hơn Tào Tháo, làm gia nô cho CS Nga, Tàu, ám hại các lãnh tụ quốc gia, hại đồng chí có uy tín, giết phụ nữ sau khi chiếm được xác thịt. Các tài liệu của Liên xô, Pháp giải mật cho thấy mà kinh tởm. Nhưng CS Hà nội một mực thần thánh hóa Hồ chí Minh và bôi tro trét trấu TT Ngô đình Diệm, Nguyễn văn Thiệu, Trần văn Hương của VNCH tài đức hơn nhiều để mỗi lần nói VN là CS muốn chỉ Hồ chí Minh thôi. CS Hà nội còn lấy tên Hồ chí Minh để thay Sài gòn thủ đô của VNCH ở Miền Nam nữa.


Cộng sản láo thiên, láo địa, láo người, láo riết thành bản chất của con người CS nên nói láo mà không ngượng miệng, không nháy mắt. Nếu Lê Duẩn Tổng Bí Thư Đảng CS, ăn học dốt hơn, CS đặc sệt hơn, nói dân chủ CS vạn lần so với dân chủ tư sản thì người ta còn ít cười hơn. Đằng này Bà Nguyễn Thị Doan là Phó Chủ tịch Nước, ít đặc sệt CS hơn, lại được đánh bóng là giáo sư tiến sĩ tức có ăn học nhiều hơn Ba Duẩn, thế mà Bà lại viết trên báo Nhân Dân ngày 5-11-2011. Lời nói bay đi cây viết ở lại, “rằng thì nà”, “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân”.


CS láo riết rồi không biết mình láo nên làm những chuyện ruồi bu. Ô Hồ chí Minh cha già của CSVN nói, “Không có gì quí hơn độc lập tự do”. Vì tự do quí quá nên Ô. Hồ không cho dân một chút tự do nào. Nếu Ông “nắm” được không khí, chắc Ông sẽ kiểm soát hơi thở của người dân. Đảng CS độc tài đảng trị toàn diện lấy câu này treo trước trụ sở cơ quan Đảng. Công an cánh tay chuyên chính của Đảng CS đối với dân lấy câu này treo ở các cổng trại giam như trại giam Phan Đăng Lưu, Chí Hòa.


Nên 36 năm qua người Việt ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngọai càng biết càng tiếc Việt Nam Cộng Hòa.



VI ANH


Nguồn: Người Việt Boston