Hiển thị các bài đăng có nhãn BẠO LỰC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BẠO LỰC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh - Bỗng nhiên, Việt Nam đa đảng



J.B Nguyễn Hữu Vinh - Bỗng nhiên, Việt Nam đa đảng





Vậy là hơn 40 ngày, nhà cầm quyền vẫn loay hoay và lúng túng trong việc công bố nguyên nhân hủy hoại môi trường sống ở biển miền Trung.


Loay hoay và lúng túng


Họ loay hoay đổ lỗi cho tảo độc, loay hoay trong việc xác định nguồn ô nhiễm, lúng túng khi người ta hỏi đến ổ nhiễm độc Formosa, lúng túng khi người dân đòi công khai, minh bạch về nguyên nhân thảm họa và vai trò của nhà nước “của dân, do dân, vì dân” ở đâu.




Ai đầu độc biển? Ảnh internet
Ai đầu độc biển? Ảnh: internet





Càng lúng túng hơn, khi lòng dân đã dần dần đầy lên căm phẫn, bởi sự nghi ngờ của dân đã dần dần được chứng minh bằng hành động của nhà cầm quyền.

Đời sống người dân đang hàng ngày, hàng giờ bị đe dọa. Môi trường sống của họ hàng ngày, hàng giờ bị hủy hoại trong độc tố, và nguy hiểm sẽ không chỉ cho đời họ mà cả con cháu mai sau.

Người dân đã hành động. Họ lên tiếng bằng mọi khả năng của mình để thể hiện sự bất bình.

Họ xuống đường. Họ phản đối bằng nhiều cách, nhiều hình thức để nói lên nỗi bất bình của mình trước sự bất lực, yếu kém và thiếu minh bạch của chính quyền.

Nhưng những phản ứng của chính quyền trước những đòi hỏi và những sự phản đối ấy lại càng ngày càng theo hướng cho thấy các quan chức nhà nước như coi thường tính mạng và đời sống người dân cũng như sự tồn tại của nòi giống Việt.

Những tiếng nói của dân chúng đã bị át đi bởi hệ thống tuyên truyền theo định hướng bằng cây gậy của Ban Tuyên giáo. Báo chí rút bài đã đăng về thảm họa để bắt đầu những bài viết ca ngợi biển đã sạch, cá đã thôi chết…bất chấp sự thật là thảm họa đang trùm lên đầu cả dân tộc và chính cả giòng giống, con cái họ.




Quan chức xơi cá nhằm chứng minh không có độc tố. Ảnh internet
Quan chức xơi cá nhằm chứng minh không có độc tố. Ảnh: internet





Thậm chí, nhiều quan chức, sau khi kêu gọi người dân cứ ăn cá độc, tắm biển nhiễm độc, đã đi tiếp một bước nguy hiểm hơn: làm “mẫu” dụ dân ăn cá và tắm biển, trong khi vẫn chưa xác định rõ nguồn gốc sự độc hại từ đâu.

Tất cả những “nỗ lực” ấy không át nổi một thực tế: đời sống người dân đang thoi thóp, môi sinh miền Trung đã bị hủy diệt bởi chất độc đến mức san hô, rừng ngập mặn, chim chóc cũng đã trở thành nạn nhân của thảm họa khủng khiếp này.

Những cuộc xuống đường rầm rộ biểu lộ sự bất bình đã nổ ra đồng loạt ở cả ba miền Trung – Nam – Bắc với hàng ngàn người tham gia.




Ảnh: Internet
Đàn áp người dân biểu tình. Ảnh: Internet





Những cuộc đàn áp, bắt bớ trong ngày chủ nhật 8/5 không làm nhụt ý chí của người dân yêu nước Việt Nam, và họ hẹn nhau ở những cuộc xuống đường tiếp theo.

Cả dân tộc như dậy sóng, quyết đòi phải tìm cho ra thủ phạm đã đầu độc môi trường sống của đất nước này là ai. Từ người ngư dân đến các nhà khoa học, cả đến các ca sĩ, những nhà văn nghệ chuyên và không chuyên… tất cả đều lên tiếng.

Đến mức này, thì các quan chức chính quyền tỏ ra lo sợ và hoảng hốt.


Việt Tân lên ngôi


Đảng Việt Tân (Việt Nam Canh tân Cách mạng đảng) là một đảng chính trị có trụ sở ở nước ngoài. Ở Việt Nam, một số thành viên của Việt Tân luôn được nhà nước chăm sóc bằng tù đày, bằng ngăn chặn, bằng bạo lực… Hệ thống tuyên truyền của nhà nước luôn gắn cho họ biệt danh “khủng bố” để đe dọa người dân.

Thế nhưng, cái thói nói lấy được nhiều khi lại rước họa vào mình.




Ảnh; Thông Chương
Đoàn người đòi minh bạch thảm họa. Ảnh: Thông Chương





Nhiều khi cái miệng làm khổ cái thân. Bởi người dân không lạ gì độ chính xác của  những thông tin chính quyền đưa ra. Nhất là mới đây, khi những vụ bê bối của Đài truyền hình Việt Nam bị mạng xã hội bóc trần liên quan đến những vụ ăn cắp bản quyền, những video clip dàn dựng làm hại người dân, những vụ đưa nhân vật “rởm” lên ca ngợi trên sóng nhà đài nhằm thu nước mắt và tiền bạc người dân… làm người ta nhớ đến những vụ như vụ cắt xén lời nói và đánh hội đồng Đức Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt như một điển hình trong lịch sử dối trá của đài này.

Trong cơn hoảng loạn, các quan chức cầm quyền buộc phải tìm một vật tế thần chịu trách nhiệm về làn sóng biểu tình đang ngày càng mạnh lên. Chuyện cũng không khác bạo chúa Nero xưa: sau khi đã gây ra đại hỏa hoạn thiêu hủy thành Roma nhằm thỏa mãn quyền lợi và sự ăn chơi của mình, để tránh cơn giận dữ của dân chúng, ông ta đã chọn người Công giáo mà đổ vấy lên họ những tội lỗi của mình, sau đó ra tay tàn sát man rợ cộng đồng Công giáo sơ khai.

Lần này, nhà cầm quyền Việt Nam lại chọn Việt Tân làm vật tế thần.

Lập tức, báo chí được lệnh xung kích, đổ riệt tất cả cho Việt Tân.

Mánh lới này thực chất là con bài được đánh dấu trong bộ bài gian lận mà nhà nước vẫn thỉnh thoảng rút ra chơi với dân chúng. Con bài này đã được sử dụng vài lần: nhà nước đã lu loa “Việt Tân tổ chức” vụ các nhà máy ở miền Nam, vụ Formosa Vũng Áng cách đây vài năm, vụ dân chúng nổi loạn, đập phá khi dàn khoan Trung Cộng HD 981 vào biển Việt Nam… Thế nhưng, khi các vụ án được đưa ra xét xử, cái bóng Việt Tân mất tăm.

Lần này cũng vậy: báo chí nhà nước đồng loạt rêu rao rằng thì là Việt Tân đã xúi giục, đã tổ chức, đã thuê người dân đi biểu tình… vì cá chết.

Thế là, từ chỗ chỉ một số ít người biết Đảng Việt Tân là ai, bỗng dưng cả đất nước đều biết có một Đảng Việt Tân hùng mạnh, tài giỏi và giàu có, biết quan tâm đến người dân. Tất cả nhờ hệ thống tuyên truyền không công của Đảng Cộng sản cho Đảng Việt Tân.

Theo cách tuyên truyền của báo chí nhà nước hiện nay, người dân biết rằng Việt Tân thật hùng mạnh, đến mức từ nước Mỹ xa xôi, họ có thể tổ chức được những cuộc biểu tình với hàng ngàn người tham gia: từ những người già cho đến em bé bế trên tay, từ các giáo sư tiến sĩ cho đến nông dân, ngư dân… Từ cả ba miền Bắc, Trung, Nam, các tầng lớp dân chúng đã đồng loạt xuống đường với con số đến hàng vạn lượt người.

Không biết Việt Tân làm thế nào mà dân chúng cứ bất chấp khó khăn, gian khổ, dù phải chui rúc ngủ bờ ngủ bụi, trốn tránh công an như trốn tà, đến lúc cần là hàng ngàn người có mặt biểu tình? Trong khi đó, những cuộc tập trung do nhà nước tổ chức thì lại rất ít người tham gia và chỉ tham gia lấy lệ. Thí dụ, ngay mới đây thôi, ngày 10/5/2016 Trung ương Đoàn và Tỉnh Quảng Trị tổ chức 1.000 đoàn viên dọn rác biển, sau 45 phút chỉ còn 20 người!

Việt Tân được báo chí nhà nước mô tả là rất tài giỏi, đến mức, vẫn theo báo nhà nước, những người đi biểu tình chỉ được họ cho nước uống và bánh mỳ, thế mà hàng ngàn người bất chấp đàn áp, đánh đập, bắt bớ nguy hiểm đến tính mạng… vẫn tham gia các cuộc xuống đường chỉ để kiếm chai nước và cái bánh mỳ của Việt Tân?! Trong khi đó Quốc hội mỗi ngày họp chi hết 1 tỷ đồng, tức là bình quân mỗi đại biểu Quốc hội tiêu tốn 2 triệu đồng/ngày họp, thế mà các đại biểu vẫn chỉ đến để… ngủ.

Cũng theo báo chí nhà nước, thì người ta thấy Việt Tân đã quan tâm đến đời sống người dân và môi trường sống của người dân. Vì thế, họ đã tổ chức những cuộc xuống đường đòi môi trường sống sạch sẽ, đòi không để cá chết, đòi sự minh bạch trong đời sống xã hội. Trong khi đó, nhà nước thì chỉ lo loanh quanh, lấp liếm và ú ớ cả hơn tháng trời nay không biết nguồn ô nhiễm từ đâu.

Như vậy, chính báo chí nhà nước đã tô vẽ để Việt Tân đã trở thành một đảng phái mạnh mẽ đang hiện diện ở Việt Nam với con số hàng ngàn người ở khắp nơi.

Vậy, ai còn dám bảo Việt Nam là chế độ độc tài toàn trị? Bây giờ Việt Nam cũng đa đảng đấy thôi!

Có lẽ Đảng Việt Tân, từ nước Mỹ xa xôi, phải có lời cảm ơn hệ thống tuyên truyền của nhà nước Việt Nam.


Tạm kết


Từ xa xưa, cha ông đã nói gieo gió sẽ gặt bão. Những trò tháu cáy, vu cáo, dàn dựng bịa đặt của hệ thống tuyên tuyền thông qua báo chí nhà nước, người ta không còn lạ. Những tưởng rằng với thời gian, họ sẽ rút kinh nghiệm được điều gì đó,  thế nhưng hoàn toàn không.

Những con bài cũ thể hiện sự cùn mằn của trí tuệ, sự bẩn thỉu của nhân cách và lương tâm, sự khốn nạn của tư duy lấy bạo lực và dối trá làm nền tảng, vẫn được sử dụng khi cần thiết, và họ vẫn coi đó là cách duy nhất có thể giúp họ thoát nạn.

Có điều, họ không biết rằng: chính sách ngu dân mấy chục năm qua đã dần dần hết tác dụng, khi mà các thành tựu về khoa học kỹ thuật của thế giới đã len lỏi đến từng gia đình. Do vậy, người dân không còn ngu như họ tưởng. Người dân không còn u mê như thời hệ thống tuyên truyền một mình một chợ độc diễn của thiên niên kỷ đã qua.

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Nguyệt Quỳnh - Tuổi trẻ giữa giòng xoáy của bạo lực và sợ hãi


Nguyệt Quỳnh - Tuổi trẻ giữa giòng xoáy của bạo lực và sợ hãi



24/05/2015


RadioCTM


Tuổi trẻ giữa giòng xoáy của bạo lực và sợ hãi [ 20:27 ] Hide Player | Play in Popup | Download



Tiếng hát của tử thần đã chiếm lĩnh
những con đường đi về nơi đất nước.
(Cánh Thiên Nga – Tagore)



Bốn mươi năm trước, trong giờ khắc hấp hối khi quân đội miền Nam đã tan vỡ, dinh Độc Lập đã thất thủ thì ngôi trường thiếu sinh quân nhỏ bé tại Vũng Tàu vẫn đứng vững, oanh liệt giữa tiếng súng kháng cự trong những giờ phút cuối cùng của miền Nam. Nhắc lại câu chuyện này tôi muốn mở đầu một chuỗi những mẩu chuyện về cách hành xử đáng kính của những người trẻ trong các tình huống vô vọng mà tôi cho đó là nhân cách, là di sản của dân tộc Việt. Một điều mà chúng ta phải nhìn nhận là trong xã hội hiện nay di sản đó đang tiêu hao, mòn mỏi từng ngày.



truongthieusinhquangvnch_1


Vào những ngày cuối tháng tư năm 1975, trường Thiếu Sinh Quân chỉ còn lại khoảng hơn 100 học sinh ở độ tuổi từ 8 đến 17. Những em này do nhà ở các tỉnh xa nên gia đình chưa đón về kịp. Khi được ban quản trị thông báo là các em phải tự lo cho chính mình, nhà trường đã hết trách nhiệm với các em; thoạt đầu, như đám gà con mất mẹ, bọn trẻ đã hoảng loạn, sợ hãi, bỏ chạy tứ tán. Thế nhưng cuối cùng, những đứa trẻ chưa thành người lính này đã tập họp lại, và đã đánh trả khi bộ đội Bắc Việt cho một tiểu đoàn quân chính qui tiến chiếm ngôi trường thân yêu của các em. Trận đánh kéo dài suốt sáu tiếng đồng hồ, cho đến khi các em nhận được tin Sài Gòn đã đầu hàng theo lịnh của tướng Dương Văn Minh. Để bảo toàn mạng sống cho cả trường, các em lớp 12 đã quyết định ngưng bắn đầu hàng. Không muốn để quân đội Bắc Việt làm nhục lá Quốc Kỳ, các em đã yêu cầu được làm lễ hạ Kỳ trước khi kéo cờ trắng đầu hàng. Một buổi lễ chào cờ cuối, đẫm lệ đã diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm.


Như thường lệ, hai thiếu sinh quân lớp lớn đã tiến ra trước sân cỏ. Các thiếu sinh quân tuổi từ tám đến mười bảy tập họp thành hai tiểu đoàn. Tất cả đứng nghiêm trước cột cờ, bắt súng chào và làm lễ hạ Kỳ đúng theo lễ nghi quân cách. Đó là buổi lễ chào cờ cuối cùng, các em hát quốc ca với những khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Vừa mới hôm qua, dưới ngọn cờ này các em đã được học tập, được đào tạo để mai kia trở thành những người lính sẵn sàng ngã xuống dưới ngọn cờ để bảo vệ tổ quốc. Hôm nay mọi việc đã đổi thay! Không ai có thể biết tâm trạng của các em lúc đó ra sao? Khi bài hát chấm dứt và khi lệnh tan hàng của một em liên lớp 12 ban ra, thình lình những đứa trẻ oà lên khóc, rồi cứ thế chúng ôm lấy nhau khóc nức nở !


Cùng lúc đó ở ngoại quốc, bản tin về Sài Gòn thất thủ đến với các sinh viên VN du học như sét đánh ngang tai. Chị Bùi thị Bạch Phượng một du học sinh tại Đức đã chia sẻ trong một bài viết của chị: “Tin khủng khiếp đến lúc trời còn tờ mờ tối, sau một đêm khắc khoải, mất ngủ vì lo âu. Hồn tôi chơi vơi trong một khoảng không nào đó, đôi bàn chân hình như đã lìa mặt đất, đầu óc trống trải, mông lung. Ðến sáng hôm sau, bọn chúng tôi vào giảng đường đại học, tìm chút hơi ấm từ bạn bè cùng chí hướng, nhìn nhau trong ngấn lệ, không biết chảy ra tự lúc nào”.



Paris300475



Tại Pháp, như đoán trước định mệnh của đất nước, ba ngày trước khi miền nam mất, sinh viên Trần Văn Bá cùng Tổng Hội sinh viên Paris đã tổ chức “Ngày để tang cho chiến sĩ”. Trên đường phố Paris, gần 300 sinh viên du học đã đi tuần hành trong im lặng. Đầu chít khăn tang trắng, họ lặng lẽ đi qua các đường phố của khu Latin rồi đứng lại trước tòa Đại Sứ Mỹ tại công trường Concorde để phản đối sự bội bạc của người Mỹ trong chiến cuộc Việt Nam!


Miền Nam mất, những sinh viên du học như những đứa con côi cút mất lối về. Giấy thông hành của họ do chính phủ VNCH cung cấp coi như hết hiệu lực, tất cả đều phải xin thông hành tị nạn. Nhiều sinh viên ở Đức, ở Pháp đã kể lại cảm giác đau thương khi phải cầm cuốn sổ thông hành mới với hàng chữ “Vô tổ quốc”. Tuy nhiên, những người trẻ bơ vơ này chưa bao giờ coi mình là những người vô tổ quốc. Mỗi năm, vào dịp 30/4 các sinh viên này đã họp nhau lại, cùng thức sáng đêm để đi dán bích chương. Cùng nhau tổ chức những đêm không ngủ và những buổi hội thảo về tình hình đất nước, về thảm trạng thuyền nhân…



TranVanBa2-1



Vào đầu xuân năm 1976, Trần Văn Bá và các sinh viên thuộc Tổng Hội sinh viên Paris đã cùng nhau tổ chức Tết tại Hội Trường Palais de la Mutualité với chủ đề “Ta Còn Sống Đây”. Nhiều anh chị sinh viên đã bồi hồi kể lại nỗi xúc động của họ trong đêm đó. Hàng ngàn người có mặt đã rơi lệ khi nghe sinh viên Trần Văn Bá cất tiếng hát lớn bài hát “Hồn Tử Sĩ”. Lịch sử đã sang trang, thế giới đã quay mặt, quê hương đã mất dấu; nhưng xương máu và những hy sinh của các thế hệ cha anh vẫn luôn hiện hữu và là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ. Khơi dậy được tình yêu nồng nàn đối với tổ quốc trong lòng những sinh viên VN, Trần Văn Bá đã trở thành linh hồn của lớp người trẻ tị nạn.


Ông Võ Văn Kiệt có câu nói nổi tiếng về ngày 30/4: “có triệu người vui mà cũng có triệu người buồn.” Tuy nhiên, trong triệu người buồn đó, đa số đã ôm hy vọng và ước mơ về một cuộc sống mới thanh bình và tốt đẹp hơn cho người dân cả hai miền bởi chiến tranh đã kéo dài quá lâu. Nhưng thực tế diễn ra sau đó hoàn toàn ngược lại, thảm trạng của thuyền nhân, tù cải tạo, kinh tế mới và cả một thế hệ thanh niên bị đẩy vào cuộc chiến vô vọng bên Cam Pu Chia…Tất cả những thảm cảnh trên không ngừng ray rứt tâm trí của người Việt tha hương. Ngay đến tận ngày hôm nay sau 40 năm, sự gắn bó sâu nặng với đất nước của đa số người Việt vẫn được nhìn thấy qua sinh hoạt thường ngày: sống ở nước ngoài người Việt vẫn theo dõi tin tức tại VN, đau với cái đau của người dân mất đất, nhục với cái nhục khi giàn khoan của Trung Quốc nghênh ngang kéo vào lãnh hải. Ông Hoàng Thu, một người Việt ở Florida đã tự thiêu để gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh đồng bào mình về hiểm hoạ xâm lược. Ngày 20/6/2014 người đàn ông này qua đời để lại mảnh giấy tuyệt mệnh với hàng chữ: “Hai Yang 981 phải rời khỏi V-N hải phận”.


Là một thanh niên trẻ với bầu nhiệt huyết và niềm khao khát được dấn thân cho quê hương, Trần Văn Bá tin rằng những chuyển đổi đất nước chỉ có thể phát xuất từ Quốc Nội, anh tham gia lực lượng “Mặt Trận Thống Nhất các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam” và xâm nhập về Việt Nam. Anh bị cộng sản bắt và bị tử hình vào ngày 8/1/1985. Điều cuối cùng bạn bè còn giữ lại là những suy tư anh viết trong thư gởi về Paris năm 1982: “ …Phần tôi cũng bình thản thôi, cực thì có, nhưng tôi sống trọn vẹn với con người của tôi, với quê hương nghèo đói. Con đường tôi chọn rất chông gai, nhưng dù sao tôi cũng phải đi tới cùng…


Tại Nhật, sinh viên Ngô Chí Dũng khi ấy mới 24 tuổi, anh là con chim đầu đàn của Uỷ Ban Tranh Đấu Cho Tự Do Của Người Việt. Sau khi miền Nam mất, trong tình cảnh hoang mang cực độ của hầu hết các sinh viên du học tại Nhật, Ngô Chí Dũng đã cùng một số anh chị em sinh viên làm việc ngày đêm để tranh đấu thành công hai vấn đề bức thiết quan trọng lúc ấy. Thứ nhất là chính quyền Nhật đồng ý gia hạn chiếu khán cho các kiều bào ta và các sinh viên đang sinh sống tại Nhật, thứ hai những sứ quan Pháp, Bỉ, Anh và Hoa Kỳ… đã hứa cấp chiếu khán cho bất cứ ai muốn đến các quốc gia này định cư. Cùng với các sinh viên du học tại Nhật, Ngô Chí Dũng đã tích cực giúp đỡ những gia đình thuyền nhân trong các trại tị nạn. Anh tốt nghiệp nghành Kỹ Sư Hoá Học thuộc Viện Đại Học Meisei tại Tokyo năm 25 tuổi. Nhưng cũng như Trần Văn Bá, Ngô Chí Dũng tin rằng sự chuyển đổi đất nước chỉ có thể xảy ra tại môi trường Quốc Nội và với cái quan niệm rằng muốn giải quyết vấn đề của đất nước thì chính mình phải nhập cuộc, chính mình phải đi đầu. Anh bỏ lại cuộc sống êm đềm và một tương lai đầy hứa hẹn ở Tokyo để trở về với quê hương. Anh tham gia “Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam” và hy sinh trên đường công tác.



tncg



Cách sống và hành xử của những người trẻ trong hoàn cảnh tuyệt vọng của đất nước cho thấy một thế hệ thanh niên đầy nhân cách, trong sáng và vững vàng. Một thế hệ kế thừa tinh thần Nguyễn Thái Học, những con người sống có lý tưởng, có mục đích, có trách nhiệm với xã hội, có tình yêu thương và niềm tin vào những giá trị tốt đẹp; do đó, dù ở trong hoàn cảnh vô vọng họ không dễ dàng đánh mất chính mình. Và đó chính là di sản của một dân tộc đã tồn tại qua hàng ngàn năm thăng trầm của lịch sử. Di sản đó đã khiến cả một thế hệ thanh niên miền bắc sẵn sàng lao vào lửa đạn đến nỗi nhà thơ Hoàng Trần Cương bảo nếu đem ghép những chiếc áo của đồng đội anh lại chắc cũng đủ căng lên thêm một bầu trời. Và cô giáo Nguyễn Thị Mai thì bồi hồi viết trong nhật ký: “Chưa bao giờ máu gửi nhiều theo những lá đơn / Chưa buổi lên đường nào tình nguyện đông như vậy”. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa, ngày nay di sản của dân tộc Việt đang bị nhấn chìm trong một vùng nước xoáy.


Cái gọi là “Chiến thắng 30/4/75″ đã từng làm cả thế giới phải cúi đầu nể phục một dân tộc anh hùng. Trong niềm “hân hoan” của chiến thắng ngày ấy, không một ai có thể tưởng tượng một dân tộc hào hùng, bản lĩnh lại có thể cam tâm chịu nhục như ngày hôm nay. Một quốc gia độc lập với một quân đội hùng mạnh mà từ lãnh đạo đến tướng tá đều câm lặng, khuất phục nhìn từng phần chủ quyền của đất nước bị tước đoạt, bị mất trắng, mất đau đớn trong các hiệp ước với Bắc Kinh… Thử hỏi một cuộc duyệt binh vĩ đại mừng 40 năm chiến thắng, với 6000 người tham dự cùng các lực lượng võ trang và các khí tài hiện đại như lời Trung tướng Nguyễn Trọng Nghĩa thì có ý nghĩa gì? chỉ thấy bật lên một niềm đau có chiến thắng nào cay đắng đến vậy? Sau cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, hàng ngàn những vành khăn tang đã chít trên mái đầu vợ con của người lính miền nam, hàng ngàn những thanh niên miền bắc ra đi không trở lại, giấy báo tử rơi đầy mái rạ; chỉ để đổi lấy một đất nước đói nghèo lệ thuộc, tụt hậu, lầm than…



LQQuan



Nhiều blogger trong nước nhận định rằng di sản lớn nhất của 40 năm chiến thắng là sự sợ hãi, nhu nhược, hèn kém và li tán. Dẫu sao tôi vẫn tin rằng di sản của 40 năm không thể nào vượt thắng, không thể nào tiêu diệt được di sản của mấy ngàn năm dân tộc. Hãy nhìn những khuôn mặt rất trẻ trong cuộc tuần hành cho cây xanh, hãy nghe Nguyễn Mai Trung Tuấn 15 tuổi nói về cái quyết tâm dành lại quyền con người của em. Giữa giòng xoáy của bạo lực và sự sợ hãi, các em là những đốm lửa đủ sáng, đủ tin cậy, đang nương vào nhau để thắp sáng và vực dậy di sản của dân tộc. Di sản đó không thể bị tiêu diệt khi chúng ta còn những người con gái Việt trẻ trung kiên cường như Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Phương Uyên, Đỗ thị Minh Hạnh…khi chúng ta có những chàng trai bản lĩnh, nhiệt huyết như Lê Quốc Quân, Đặng Xuân Diệu, Hồ Đức Hoà, Trần Vũ An Bình… Bạo lực, nghịch cảnh không chỉ là rào cản ngăn chặn ước mơ của chúng ta, mà chính nó còn thúc bách con người bước đến với ước mơ ấy. Trong ý nghĩa đó, mọi nguy cơ đều ẩn chứa một cơ hội, một thách đố … Và chỉ trong nguy cơ con người mới động tâm tìm ra sức bật để sinh tồn và để vượt lên một tầm cao mới.

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Nguyễn Thị Từ Huy - Vì sao dối trá ?


Nguyễn Thị Từ Huy - Vì sao dối trá ?




BAO-LUC-VA-DOI-TRA.jpg
Bạo lực và Dối trá



Trước những vấn nạn của đất nước, của dân tộc ngày hôm nay, những người Việt Nam nào còn một chút lương tri, còn có trách nhiệm và còn suy nghĩ đều tự đặt câu hỏi: « vì sao chúng ta đến nông nỗi này ? ». Và đã có không ít người đi tìm nguyên nhân trong căn tính của dân tộc.


Thế nhưng, nhiều nhà nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn của Phương Tây mà tôi từng có dịp tiếp xúc, trò chuyện và trao đổi, nói với tôi, với những cách diễn đạt có thể khác nhau, nhưng ý tưởng đều rất thống nhất : Đừng tìm nguyên nhân trong truyền thống dân tộc của các bạn. Vấn nạn của các bạn hiện nay đến từ một mô hình chính trị mà các bạn đã nhập khẩu hoàn toàn từ Phương Tây.


Dĩ nhiên, mô hình nhập khẩu đó chính là chủ nghĩa cộng sản.


Theo tôi, điều này rất đáng để chúng ta cùng nhau suy nghĩ một cách thấu đáo.


Ở đây, tôi đưa ra một vấn nạn thôi : sự dối trá.


Chúng ta không phủ nhận được một thực tế là dối trá đang trở thành một hiện tượng phổ biến trong toàn xã hội. Ta có thể tìm thấy sự nhận xét đồng thuận về thực tế này trên báo chí cả lề phải và lề trái, hay lề đảng và lề dân, muốn gọi cách nào thì tùy.


Vậy dối trá có phải là truyền thống của người Việt Nam không, có bắt nguồn từ truyền thống của chúng ta không ? Câu trả lời của tôi là : KHÔNG !


Chúng ta hãy đọc câu này :


« … cách mạng cộng sản luôn luôn là một sự tình cờ có tính lịch sử và một sự lừa dối vĩ đại (tôi nhấn mạnh - NTTH). Theo một nghĩa nào đó thì lí do như sau: không có cuộc cách mạng nào lại đòi hỏi những hoàn cảnh đặc biệt đến như thế và cũng không có cuộc cách mạng nào hứa nhiều như thế mà lại làm ít đến như thế.


Thói mị dân, những lời nói quanh co, không nhất quán là đặc trưng của các lãnh tụ cộng sản, nhất là khi họ buộc phải hứa hẹn một xã hội siêu lí tưởng và “thủ tiêu tất cả áp bức, bóc lột”."

Người viết đoạn văn này là một lãnh tụ cộng sản cao cấp, đã phải vào tù vì chống lại chính chủ nghĩa cộng sản, vì đã sớm nhận thức được tính phi nhân và sự sụp đổ tất yếu của mô hình cộng sản chủ nghĩa. Đó là Milovan Djilas, cựu phó tổng thống Nam Tư, mà tôi từng nhắc đến vài lần.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

TRẦN MINH THẢO - Bạo lực cách mạng, cùng đường rồi chăng?



TRẦN MINH THẢO - Bạo lực cách mạng, cùng đường rồi chăng?




Chính trị hưng thịnh thì có những việc làm, triệu chứng của hưng thịnh. Chính trị bại vong hoặc đang bên bờ bại vong thì có những việc làm, triệu chứng của bại vong. Sở dĩ có câu hỏi ‘cùng đường rồi chăng?’ vì thời gian qua, ở Việt nam  xuất hiện nhiều hiện tượng mang bản chất của chính trị cùng đường. Trong số đó có hai việc ‘gây bão’ trong dư luận xã hội: cho phép nổ súng trấn áp và nhập xuất cái chết trắng.

1/ bạo lực và bạch phiến:

Một cách ngẩu nhiên hai sự vụ sau đây xuất hiện cùng thời điểm gây ra tâm trạng bất an,lo âu, công phẫn trong xã hội: Cho phép nổ súng trấn áp bạo loạn, tụ tập đông người và buôn bán bạch phiến số lượng lớn.

Hai văn bản pháp luật trong tháng Hai được ban hành tăng cường quyền trấn áp của công an Việt Nam


- Bạo lực cách mạng: Bản tin ngày 24/12 của báo Lao động điện tử cho biết: “Pháp lệnh Cảnh sát cơ động (CSCĐ) đã được Ủy ban Thường vụ Quốc hội (QH) thông qua tại phiên họp thứ 23 – ngày hôm qua (23.12)”: Cho phép nổ súng trấn áp bạo loạn, tụ tập đông người.

Trích vài đoạn: “Pháp lệnh Cảnh sát cơ động (CSCĐ) đã được Ủy ban Thường vụ Quốc hội (QH) thông qua tại phiên họp thứ 23 – ngày hôm qua (23.12), với việc CSCĐ được trang bị máy bay, tàu thủy và các vũ khí tối tân khác…Theo ông Nguyễn Kim Khoa – Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng, An ninh (QPAN) của QH – do tính chất đặc thù, CSCĐ ngoài việc được trang bị, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ quy định trong Pháp lệnh Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ, còn được trang bị, sử dụng một số loại vũ khí khác không thuộc phạm vi điều chỉnh của pháp lệnh đó và được trang bị, sử dụng các loại phương tiện kỹ thuật nghiệp vụ, trang thiết bị đặc chủng chuyên dụng”.

Trong một bản tin tổng hợp của trang BBCVietnamese (Cảnh sát VN có thêm quyền nổ súng), cho biết: “Đây là lần thứ hai trong vòng một tháng, nhà nước Việt Nam thông qua các quy định liên quan tới việc tăng cường quyền của các lực lượng an ninh, trong đó công an, trong xử lý các vấn đề liên quan trật tự, trị an trong xã hội”.

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

ĐINH TẤN LỰC - BẠO LỰC SỢ BẤT BẠO ĐỘNG








Bạo Lực Sợ Bất Bạo Động


. Đinh Tấn Lực



Chuyện bên Mỹ:



Bà Rosa Parks, người da đen, làm nghề thợ may, ngụ tại thành phố Montgomery thuộc tiểu bang Alabama ở miền Nam nước Mỹ, có lần đã quyết không chịu nhường ghế đang ngồi trên xe buýt cho một người đàn ông da trắng như luật định, vào thời nước Mỹ còn coi người da đen là nô lệ.


Chuyện ngược đời đó xảy ra cách đây đã tròn 57 năm, vào ngày 01 tháng 12 năm 1955. Bà Rosa Parks là người da đen đầu tiên dám thách thức những điều luật phân biệt chủng tộc tại Alabama lên tới Tối Cao Pháp Viện cấp liên bang Hoa Kỳ, bằng phương pháp đấu tranh bất bạo động. Và thành công, sau khi người da đen ở Alabama đồng lòng tẩy chay hệ thống chuyên chở công cộng của tiểu bang này suốt 381 ngày. Đưa tới quyền bình đẳng sắc tộc ở Mỹ vào những năm sau đó.


Bà Rosa Parks được trao tặng Huân Chương Danh Dự của Quốc hội Mỹ, Huân chương Tự Do của Tổng thống Mỹ, và được nước Mỹ chính thức vinh danh là “Bà Mẹ Của Đấu Tranh Nhân Quyền”. Ngay cả chiếc xe buýt mà bà Rosa Parks từng tỏ lời chối từ làm nên lịch sử năm 1955  đó cũng được giữ nguyên trong viện bảo tàng của ông tổ xe hơi Mỹ Henry Ford.

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

NHÀ VĂN PHẠM ĐÌNH TRỌNG - VIẾT TRONG NGHẸN NGÀO VÀ NƯỚC MẮT: - ÔNG THỦ TƯỚNG KHINH TRÍ TUỆ, TRỌNG BẠO LỰC





NHÀ VĂN PHẠM ĐÌNH TRỌNG - VIẾT TRONG NGHẸN NGÀO VÀ NƯỚC MẮT: - ÔNG THỦ TƯỚNG KHINH TRÍ TUỆ, TRỌNG BẠO LỰC









Câu nói đầu tiên, ngay trong giây phút trang nghiêm, trọng đại nhận chức trách người đứng đầu Chính phủ, giây phút được ghi vào lịch sử mở ra triều đại một Chính phủ mới, câu nói trong giây phút lịch sử không thể lãng quên đó của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là: Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay.


Việc làm đầu tiên của ông Thủ tướng chống tham nhũng bằng ngôn từ hùng hồn là: Giải tán ngay Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, nơi hội tụ những chuyên gia, những trí tuệ thông thái hàng đầu của đất nước về quản lí kinh tế và quản lí Nhà nước được hai Thủ tướng đàn anh của ông Dũng là Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Thủ tướng Phan Văn Khải thành lập, tin dùng và kính trọng, coi Ban Nghiên cứu của Thủ tướng như trí tuệ, như túi khôn của nhân dân, của đất nước giúp họ đường đi nước bước và tầm nhìn trong điều hành hoạt động kinh tế và quản lí xã hội.