Hiển thị các bài đăng có nhãn dối trá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dối trá. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh - Bỗng nhiên, Việt Nam đa đảng



J.B Nguyễn Hữu Vinh - Bỗng nhiên, Việt Nam đa đảng





Vậy là hơn 40 ngày, nhà cầm quyền vẫn loay hoay và lúng túng trong việc công bố nguyên nhân hủy hoại môi trường sống ở biển miền Trung.


Loay hoay và lúng túng


Họ loay hoay đổ lỗi cho tảo độc, loay hoay trong việc xác định nguồn ô nhiễm, lúng túng khi người ta hỏi đến ổ nhiễm độc Formosa, lúng túng khi người dân đòi công khai, minh bạch về nguyên nhân thảm họa và vai trò của nhà nước “của dân, do dân, vì dân” ở đâu.




Ai đầu độc biển? Ảnh internet
Ai đầu độc biển? Ảnh: internet





Càng lúng túng hơn, khi lòng dân đã dần dần đầy lên căm phẫn, bởi sự nghi ngờ của dân đã dần dần được chứng minh bằng hành động của nhà cầm quyền.

Đời sống người dân đang hàng ngày, hàng giờ bị đe dọa. Môi trường sống của họ hàng ngày, hàng giờ bị hủy hoại trong độc tố, và nguy hiểm sẽ không chỉ cho đời họ mà cả con cháu mai sau.

Người dân đã hành động. Họ lên tiếng bằng mọi khả năng của mình để thể hiện sự bất bình.

Họ xuống đường. Họ phản đối bằng nhiều cách, nhiều hình thức để nói lên nỗi bất bình của mình trước sự bất lực, yếu kém và thiếu minh bạch của chính quyền.

Nhưng những phản ứng của chính quyền trước những đòi hỏi và những sự phản đối ấy lại càng ngày càng theo hướng cho thấy các quan chức nhà nước như coi thường tính mạng và đời sống người dân cũng như sự tồn tại của nòi giống Việt.

Những tiếng nói của dân chúng đã bị át đi bởi hệ thống tuyên truyền theo định hướng bằng cây gậy của Ban Tuyên giáo. Báo chí rút bài đã đăng về thảm họa để bắt đầu những bài viết ca ngợi biển đã sạch, cá đã thôi chết…bất chấp sự thật là thảm họa đang trùm lên đầu cả dân tộc và chính cả giòng giống, con cái họ.




Quan chức xơi cá nhằm chứng minh không có độc tố. Ảnh internet
Quan chức xơi cá nhằm chứng minh không có độc tố. Ảnh: internet





Thậm chí, nhiều quan chức, sau khi kêu gọi người dân cứ ăn cá độc, tắm biển nhiễm độc, đã đi tiếp một bước nguy hiểm hơn: làm “mẫu” dụ dân ăn cá và tắm biển, trong khi vẫn chưa xác định rõ nguồn gốc sự độc hại từ đâu.

Tất cả những “nỗ lực” ấy không át nổi một thực tế: đời sống người dân đang thoi thóp, môi sinh miền Trung đã bị hủy diệt bởi chất độc đến mức san hô, rừng ngập mặn, chim chóc cũng đã trở thành nạn nhân của thảm họa khủng khiếp này.

Những cuộc xuống đường rầm rộ biểu lộ sự bất bình đã nổ ra đồng loạt ở cả ba miền Trung – Nam – Bắc với hàng ngàn người tham gia.




Ảnh: Internet
Đàn áp người dân biểu tình. Ảnh: Internet





Những cuộc đàn áp, bắt bớ trong ngày chủ nhật 8/5 không làm nhụt ý chí của người dân yêu nước Việt Nam, và họ hẹn nhau ở những cuộc xuống đường tiếp theo.

Cả dân tộc như dậy sóng, quyết đòi phải tìm cho ra thủ phạm đã đầu độc môi trường sống của đất nước này là ai. Từ người ngư dân đến các nhà khoa học, cả đến các ca sĩ, những nhà văn nghệ chuyên và không chuyên… tất cả đều lên tiếng.

Đến mức này, thì các quan chức chính quyền tỏ ra lo sợ và hoảng hốt.


Việt Tân lên ngôi


Đảng Việt Tân (Việt Nam Canh tân Cách mạng đảng) là một đảng chính trị có trụ sở ở nước ngoài. Ở Việt Nam, một số thành viên của Việt Tân luôn được nhà nước chăm sóc bằng tù đày, bằng ngăn chặn, bằng bạo lực… Hệ thống tuyên truyền của nhà nước luôn gắn cho họ biệt danh “khủng bố” để đe dọa người dân.

Thế nhưng, cái thói nói lấy được nhiều khi lại rước họa vào mình.




Ảnh; Thông Chương
Đoàn người đòi minh bạch thảm họa. Ảnh: Thông Chương





Nhiều khi cái miệng làm khổ cái thân. Bởi người dân không lạ gì độ chính xác của  những thông tin chính quyền đưa ra. Nhất là mới đây, khi những vụ bê bối của Đài truyền hình Việt Nam bị mạng xã hội bóc trần liên quan đến những vụ ăn cắp bản quyền, những video clip dàn dựng làm hại người dân, những vụ đưa nhân vật “rởm” lên ca ngợi trên sóng nhà đài nhằm thu nước mắt và tiền bạc người dân… làm người ta nhớ đến những vụ như vụ cắt xén lời nói và đánh hội đồng Đức Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt như một điển hình trong lịch sử dối trá của đài này.

Trong cơn hoảng loạn, các quan chức cầm quyền buộc phải tìm một vật tế thần chịu trách nhiệm về làn sóng biểu tình đang ngày càng mạnh lên. Chuyện cũng không khác bạo chúa Nero xưa: sau khi đã gây ra đại hỏa hoạn thiêu hủy thành Roma nhằm thỏa mãn quyền lợi và sự ăn chơi của mình, để tránh cơn giận dữ của dân chúng, ông ta đã chọn người Công giáo mà đổ vấy lên họ những tội lỗi của mình, sau đó ra tay tàn sát man rợ cộng đồng Công giáo sơ khai.

Lần này, nhà cầm quyền Việt Nam lại chọn Việt Tân làm vật tế thần.

Lập tức, báo chí được lệnh xung kích, đổ riệt tất cả cho Việt Tân.

Mánh lới này thực chất là con bài được đánh dấu trong bộ bài gian lận mà nhà nước vẫn thỉnh thoảng rút ra chơi với dân chúng. Con bài này đã được sử dụng vài lần: nhà nước đã lu loa “Việt Tân tổ chức” vụ các nhà máy ở miền Nam, vụ Formosa Vũng Áng cách đây vài năm, vụ dân chúng nổi loạn, đập phá khi dàn khoan Trung Cộng HD 981 vào biển Việt Nam… Thế nhưng, khi các vụ án được đưa ra xét xử, cái bóng Việt Tân mất tăm.

Lần này cũng vậy: báo chí nhà nước đồng loạt rêu rao rằng thì là Việt Tân đã xúi giục, đã tổ chức, đã thuê người dân đi biểu tình… vì cá chết.

Thế là, từ chỗ chỉ một số ít người biết Đảng Việt Tân là ai, bỗng dưng cả đất nước đều biết có một Đảng Việt Tân hùng mạnh, tài giỏi và giàu có, biết quan tâm đến người dân. Tất cả nhờ hệ thống tuyên truyền không công của Đảng Cộng sản cho Đảng Việt Tân.

Theo cách tuyên truyền của báo chí nhà nước hiện nay, người dân biết rằng Việt Tân thật hùng mạnh, đến mức từ nước Mỹ xa xôi, họ có thể tổ chức được những cuộc biểu tình với hàng ngàn người tham gia: từ những người già cho đến em bé bế trên tay, từ các giáo sư tiến sĩ cho đến nông dân, ngư dân… Từ cả ba miền Bắc, Trung, Nam, các tầng lớp dân chúng đã đồng loạt xuống đường với con số đến hàng vạn lượt người.

Không biết Việt Tân làm thế nào mà dân chúng cứ bất chấp khó khăn, gian khổ, dù phải chui rúc ngủ bờ ngủ bụi, trốn tránh công an như trốn tà, đến lúc cần là hàng ngàn người có mặt biểu tình? Trong khi đó, những cuộc tập trung do nhà nước tổ chức thì lại rất ít người tham gia và chỉ tham gia lấy lệ. Thí dụ, ngay mới đây thôi, ngày 10/5/2016 Trung ương Đoàn và Tỉnh Quảng Trị tổ chức 1.000 đoàn viên dọn rác biển, sau 45 phút chỉ còn 20 người!

Việt Tân được báo chí nhà nước mô tả là rất tài giỏi, đến mức, vẫn theo báo nhà nước, những người đi biểu tình chỉ được họ cho nước uống và bánh mỳ, thế mà hàng ngàn người bất chấp đàn áp, đánh đập, bắt bớ nguy hiểm đến tính mạng… vẫn tham gia các cuộc xuống đường chỉ để kiếm chai nước và cái bánh mỳ của Việt Tân?! Trong khi đó Quốc hội mỗi ngày họp chi hết 1 tỷ đồng, tức là bình quân mỗi đại biểu Quốc hội tiêu tốn 2 triệu đồng/ngày họp, thế mà các đại biểu vẫn chỉ đến để… ngủ.

Cũng theo báo chí nhà nước, thì người ta thấy Việt Tân đã quan tâm đến đời sống người dân và môi trường sống của người dân. Vì thế, họ đã tổ chức những cuộc xuống đường đòi môi trường sống sạch sẽ, đòi không để cá chết, đòi sự minh bạch trong đời sống xã hội. Trong khi đó, nhà nước thì chỉ lo loanh quanh, lấp liếm và ú ớ cả hơn tháng trời nay không biết nguồn ô nhiễm từ đâu.

Như vậy, chính báo chí nhà nước đã tô vẽ để Việt Tân đã trở thành một đảng phái mạnh mẽ đang hiện diện ở Việt Nam với con số hàng ngàn người ở khắp nơi.

Vậy, ai còn dám bảo Việt Nam là chế độ độc tài toàn trị? Bây giờ Việt Nam cũng đa đảng đấy thôi!

Có lẽ Đảng Việt Tân, từ nước Mỹ xa xôi, phải có lời cảm ơn hệ thống tuyên truyền của nhà nước Việt Nam.


Tạm kết


Từ xa xưa, cha ông đã nói gieo gió sẽ gặt bão. Những trò tháu cáy, vu cáo, dàn dựng bịa đặt của hệ thống tuyên tuyền thông qua báo chí nhà nước, người ta không còn lạ. Những tưởng rằng với thời gian, họ sẽ rút kinh nghiệm được điều gì đó,  thế nhưng hoàn toàn không.

Những con bài cũ thể hiện sự cùn mằn của trí tuệ, sự bẩn thỉu của nhân cách và lương tâm, sự khốn nạn của tư duy lấy bạo lực và dối trá làm nền tảng, vẫn được sử dụng khi cần thiết, và họ vẫn coi đó là cách duy nhất có thể giúp họ thoát nạn.

Có điều, họ không biết rằng: chính sách ngu dân mấy chục năm qua đã dần dần hết tác dụng, khi mà các thành tựu về khoa học kỹ thuật của thế giới đã len lỏi đến từng gia đình. Do vậy, người dân không còn ngu như họ tưởng. Người dân không còn u mê như thời hệ thống tuyên truyền một mình một chợ độc diễn của thiên niên kỷ đã qua.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

TẠI SAO THỦ TƯỚNG CSVN NGUYỄN TẤN DŨNG LOAN TIN DỐI TRÁ TRONG VỤ ĐẠI TƯỚNG BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG PHÙNG QUANG THANH BỊ ÁM SÁT?



TẠI SAO THỦ TƯỚNG CSVN NGUYỄN TẤN DŨNG LOAN TIN DỐI TRÁ TRONG VỤ ĐẠI TƯỚNG BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG PHÙNG QUANG THANH BỊ ÁM SÁT?



Monday, June 29, 2015





Thủ tướng csVN Nguyễn Tấn Dũng họp nội các chính phủ Hà Nội ngày Thứ Hai 29-6-2015 thấy rằng ghế ghi tên Phùng Quang Thanh đã có người khác ngồi thế vào!




Trong khi Website của TT Nguyễn Tấn Dũng và Website của ĐT Phùng Quang Thanh đồng loạt đưa lên bức ảnh đã phổ biến trong phiên họp ngày 02-3-2015 để bịp dân và công luận đó là hình ảnh mới của phiên họp ngày Thứ Hai 29-6-2015 có cả Phùng Quang Thanh!



VietPress USA (29-6-2015): Cho đến phút nầy, VietPress USA có thể khẳng định rằng Đại Tướng Tổng Trưởng Quốc Phòng csVN Phùng Quang Thanh chắc chắn đã gặp nạn thật sự nhưng chưa rõ chết sống ra sao!


Chiều Thứ Bảy 27-6-2015, VietPress USA trong bản Tin Đặc Biệt đã loan rằng “ĐẠI TƯỚNG BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG CSVN PHÙNG QUANG THANH BỊ ÁM SÁT TẠI PHÁP SÁNG 26-6-2015”. Cùng lúc, trên Facebook Hạnh Dương loan “TIN ĐẶC BIỆT LOAN VỚI SỰ DÈ DẶT THƯỜNG LỆ: - BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG CSVN PHÙNG QUANG THANH BỊ ÁM SÁT TẠI PARIS!!!” và đưa Link của VietPress USA vào.


Chỉ trong tối Thứ Bảy 27-6, niềm vui của đọc giả khắp nơi là chuyển Link bản tin của VietPress USA đi khắp nơi trên thế giới qua các mạng xã hội và khắp các Diễn Đàn hội luận Internet. Các Đài phát thanh, Truyền hình của người Việt hải ngoại đã phổ biến bản tin nầy.


Chỉ trong đêm Thứ Bảy, đã có hằng trăm nghìn người khắp nơi trên thế giới và nhất là tại Việt Nam đã vào truy cập bản tin của VietPress USA về vụ Đại Tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát. Riêng từ mạng xã hội Facebook, số người truy cập trong đêm Thứ Bảy 27-6 được ghi nhận như sau:


-44,340 người; (từ Computers)
-31,736 người; (từ Laptops, iPads, Smart phones)
-23,473 người.


Cộng chung từ Facebook chỉ trong đêm Thứ Bảy 27-6-2015 đã có 99,513 người vào VietPress USA để đọc tin. Con số người nầy lại nhân ra và những người kế tiếp đã nhân ra  nữa.. ra nữa thật nhanh chóng như cả một đợt trào dâng của sóng thần Tsunami.



PHẢN ỨNG TỪ PHÍA TRUYỀN THÔNG BÁO CHÍ VIỆT NAM:



Ngay lập tức, nhà nước csVN cho Website “Xã Luận.Com” đăng một bài phổ biến vào khuya 27-6-2015 dưới tựa đề “Tin Đại Tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng PHÙNG QUANG THANH bị ám sát là chưa xác thực” với phần nội dung chính ghi rằng” “Theo trả lời nhanh từ phía Lãnh Sự Quán Việt Nam thì tin tức vụ ám sát là giả mạo, cư dân mạng nên ngừng chia sẻ và đính chính lại tin này”. Kết luận của Bản tin trên Xã Luận.com” khẳng định rằng “Bản tin chưa xác thực”; nhưng hoàn toàn không khẳng định “Đại Tướng Phùng Quang Thanh không hề bị ám sát”.


Thế nhưng, vào chiều Chủ Nhật 28-6-2015, Bản tin của “Xã Luận” đã vội vàng được gỡ bỏ. Lý do tại sao? Có lẻ vì VietPress USA loan tin Đại Tường Phùng Quang Thanh bị ám sát bằng 2 viên đạn hãm thanh là chưa chính xác.. Có thể chính xác là 3 viên hay 1 viên?!


Website của “Dân Làm Báo” ghi như sau:

Bạn đọc Danlambao - Sáng ngày 28/6/2015, mạng xã hội facebook bất ngờ rộ lên tin đồn về việc bộ trưởng quốc phòng CSVN, ông Phùng Quang Thanh ‘bị ám sát tại Pháp’.


Giữa lúc dư luận còn chưa rõ thực hư thì vào lúc 12:40’ trưa cùng ngày, một trang web có nhiều truy cập tại Việt Nam là trang XaLuan.com đã nhanh nhảu đăng tải bản tin với tiêu đề: Tin Đại tướng bộ trưởng quốc phòng PHÙNG QUANG THANH bi ám sát là chưa xác thực.


“Theo trả lời nhanh từ phía Lãnh Sự Quán Việt Nam thì tin tức vụ ám sát là giả mạo, cư dân mạng nên ngừng chia sẻ và đính chính lại tin này”, nội dung bản tin từ trang Xã Luận viết.


Trước đó, trang web VietPress USA tại Mỹ đã cho đăng bản tin nói rằng đại tướng Phùng Quang Thanh ‘vừa bị ám sát bằng súng hãm phanh’ và ‘bị trúng 2 viên đạn’ trước một ngôi nhà tại Paris vào hôm 26/6/2015.


Tin đồn này hiện đang được chia sẻ với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội facebook, và được xuất hiện trùng với thời điểm bộ trưởng Phùng Quang Thanh đang dẫn đầu phái đoàn quan chức bộ quốc phòng sang Châu Âu. Theo Thông tấn xã Việt Nam, trong chuyến đi này ông Thanh đã có cuộc gặp với bộ trưởng quốc phòng Pháp Jean-Yves Le Drian vào hôm 19/6/2015.


Hiện chưa có bất kỳ thông tin khả tín nào có thể xác thực nội dung những tin đồn nêu trên. Do đó, bạn đọc cần đón nhận các thông tin trong bài viết với sự thận trọng cần thiết.”

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Nguyễn Thị Từ Huy - Vì sao dối trá ?


Nguyễn Thị Từ Huy - Vì sao dối trá ?




BAO-LUC-VA-DOI-TRA.jpg
Bạo lực và Dối trá



Trước những vấn nạn của đất nước, của dân tộc ngày hôm nay, những người Việt Nam nào còn một chút lương tri, còn có trách nhiệm và còn suy nghĩ đều tự đặt câu hỏi: « vì sao chúng ta đến nông nỗi này ? ». Và đã có không ít người đi tìm nguyên nhân trong căn tính của dân tộc.


Thế nhưng, nhiều nhà nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn của Phương Tây mà tôi từng có dịp tiếp xúc, trò chuyện và trao đổi, nói với tôi, với những cách diễn đạt có thể khác nhau, nhưng ý tưởng đều rất thống nhất : Đừng tìm nguyên nhân trong truyền thống dân tộc của các bạn. Vấn nạn của các bạn hiện nay đến từ một mô hình chính trị mà các bạn đã nhập khẩu hoàn toàn từ Phương Tây.


Dĩ nhiên, mô hình nhập khẩu đó chính là chủ nghĩa cộng sản.


Theo tôi, điều này rất đáng để chúng ta cùng nhau suy nghĩ một cách thấu đáo.


Ở đây, tôi đưa ra một vấn nạn thôi : sự dối trá.


Chúng ta không phủ nhận được một thực tế là dối trá đang trở thành một hiện tượng phổ biến trong toàn xã hội. Ta có thể tìm thấy sự nhận xét đồng thuận về thực tế này trên báo chí cả lề phải và lề trái, hay lề đảng và lề dân, muốn gọi cách nào thì tùy.


Vậy dối trá có phải là truyền thống của người Việt Nam không, có bắt nguồn từ truyền thống của chúng ta không ? Câu trả lời của tôi là : KHÔNG !


Chúng ta hãy đọc câu này :


« … cách mạng cộng sản luôn luôn là một sự tình cờ có tính lịch sử và một sự lừa dối vĩ đại (tôi nhấn mạnh - NTTH). Theo một nghĩa nào đó thì lí do như sau: không có cuộc cách mạng nào lại đòi hỏi những hoàn cảnh đặc biệt đến như thế và cũng không có cuộc cách mạng nào hứa nhiều như thế mà lại làm ít đến như thế.


Thói mị dân, những lời nói quanh co, không nhất quán là đặc trưng của các lãnh tụ cộng sản, nhất là khi họ buộc phải hứa hẹn một xã hội siêu lí tưởng và “thủ tiêu tất cả áp bức, bóc lột”."

Người viết đoạn văn này là một lãnh tụ cộng sản cao cấp, đã phải vào tù vì chống lại chính chủ nghĩa cộng sản, vì đã sớm nhận thức được tính phi nhân và sự sụp đổ tất yếu của mô hình cộng sản chủ nghĩa. Đó là Milovan Djilas, cựu phó tổng thống Nam Tư, mà tôi từng nhắc đến vài lần.

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Sự dối trá của báo chí Việt Nam về sự kiện biểu tình ở Trung Quốc


Sự dối trá của báo chí Việt Nam về sự kiện biểu tình ở Trung Quốc


Cập nhật lúc 21-04-2014 20:10:11 (GMT+1)


Bao chi doi tra 1.jpg


Lo sợ bạo động tại Trung Quốc sẽ diễn ra tương tự như tại Việt Nam, báo chí phải lừa dối bạn đọc? Bạo động đã bùng phát ở TQ khi mà một người đàn ông quay phim lại việc đánh đập dã man của lực lượng trật tự đô thị đối với 1 phụ nữ bán hàng rong.

Khi bị phát hiện quay phim, những người của lực lượng này đã dùng búa tạ đánh hộc máu anh này, trên đường đi cấp cứu thì anh ta đã trút hơi thở cuối cùng.

Như giọt nước tràn ly bởi phải nhịn nhục và đè nén lâu nay, người dân đã phản ứng tiêu cực, dân chúng đã bao vây đánh chết tại chỗ 4 người của lực lượng này.

Hàng trăm công an Trung Quốc đã được điều động đến để trấn áp, đã khiến tình hình càng bùng lên. Hàng ngàn người đã xuống đường biểu tình ở thị trấn Lingxi, thuộc tỉnh Chiết Giang – Trung Quốc từ hôm 19-4 sau khi xuất hiện các tin tức về chuyện cán bộ Trung Quốc đánh dân đến chết.

Báo chí VN khi đưa tin đã chỉ nói là có xô xát và dân chúng “manh động” và “tấn công cán bộ” – một kiểu đưa tin láo đã quen lâu nay. Sự dối trá vẫn bao trùm để giúp che đậy cho tội ác của chế độ quan thầy.

Theo tin tức từ Revolution News, Đã có 5 thành viên lực lượng quản lý đô thị bị thương sau khi bị người biểu tình trả đũa vì đánh đập người phụ nữ nghèo bán hàng rong và đánh chết người đàn ông bằng búa.

Nạn nhân, được biết là ông Huang (36 tuổi) bị hơn 10 cán bộ, cả mặc đồng phục và thường phục, vây đánh sau khi ông này từ chối giao nộp điện thoại đã quay cảnh xô xát cho họ. Họ đã đấm ông ta ngã xuống đất rồi đập vào đầu ông búa tạ, cho đến khi ông hộc máu.

Những người mặc thường phục sau đó bỏ đi trong lúc những người mặc đồng phục leo lên một chiếc xe để rời khỏi hiện trường. Dù vậy, nhiều người chứng kiến vụ việc đã nổi giận và bao vây chiếc xe. Một số người còn đốt cả bánh xe để ngăn họ bỏ đi. Những người khác đập cửa sổ chiếc xe, rồi lật ngược cả xe cấp cứu.

Cuộc biểu tình tại thị trấn Lingxi là lần mới nhất người dân Trung Quốc bày tỏ sự bất bình đối với lực lượng quản lý đô thị thường bị chỉ trích là sử dụng bạo lực thái quá. Trước đó, vào đầu tháng này, các cán bộ quản lý đô thị tỉnh Phúc Kiến cũng đã đánh chết một cụ ông 70 tuổi, dẫn đến làn sóng chỉ trích mạnh mẽ trên mạng.

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

QUAN LÀM BÁO - THÂM CUNG BÍ SỬ ĐẢNG CSVN : "VẠCH TRẦN SỰ DỐI TRÁ"




QUAN LÀM BÁO - THÂM CUNG BÍ SỬ ĐẢNG CSVN : "VẠCH TRẦN SỰ DỐI TRÁ"





Khi nào Thủ Tướng Việt Nam dám công khai mối quan hệ với cô Thái Hương* - Người được ưu ái vay 10.000 tỷ để cứu Ngân hàng Bắc Á thì Việt Nam sẽ vạch trần được sự dối trá!



Báo lề phải của Đảng CSVN mấy hôm nay đăng bài phỏng vấn cựu Bộ trưởng Bộ giáo dục –đào tạo Trần Hồng Quân và giật tít rất ấn tượng ‘PHẢI VẠCH MẶT SỰ DỐI TRÁ’.


Câu hỏi đặt ra: Ai sẽ là người có thể vạch mặt được sự dối trá trong khi cả một thể chế được xây dựng trên sự dối trá từ cuộc sống riêng tư đến lừa dối nhân dân các vấn nạn, các Quốc sách của đất nước?

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Từ ngu rực rỡ đến dối trá huy hoàng!



Từ ngu rực rỡ đến dối trá huy hoàng!


Lê Diễn Đức





Nguyễn Tấn Dũng tại Quốc hội khoá 13, kỳ họp 2, 11/2011 - Ảnh: OnTheNet





Giáo sư Ba Lan Josef Bochenski, nhà triết học, Xô Viết học (Sovietologist), sử học và tư tưởng hiện đại, người sáng lập Viện Đông Âu và tạp chí “Nghiên cứu tư tưởng ở Liên Xô”, đã viết rằng:


Những người Cộng sản – chính họ cũng thừa nhận rằng, bất kỳ loại nói dối nào đối với họ cũng đạo đức nếu như nó phục vụ cho lợi ích của đảng. Vì thế họ sử dụng một số lượng chưa từng có sự dối trá và hết sức cố gắng để che giấu, hoặc làm sai lệch các điều kiện thực tế trong nước mà họ cai trị”. [1]


Sớm nhận ra đạo đức giả của những người cộng sản, nhà văn Ba Lan L. Tyrmand (1920-1985) gọi họ là “bọn côn đồ, kẻ cướp cộng sản” và nói:


Sự nói dối trá trâng tráo mà những người cộng sản làm ngập đầy thế giới của họ và lây nhiễm thế giới của chúng ta, đã hủy hoại mọi chuẩn mực bình thường. Không ai trong những người sẵn sàng đấu tranh cho phẩm giá và không muốn phản bội lương tâm của chính mình, lại có thể đồng ý với việc gọi đêm là ngày, gọi sự u tối là văn hóa, gọi tội phạm là đoan chính, gọi nô lệ là tự do – bằng các nghị định của nhà cầm quyền cộng sản”. [2]


Sau khi hệ thống cộng sản sụp đổ vào năm 1989-1991 tại Đông Âu và Liên Xô, kho tàng tư liệu  bạch hoá đã chứng minh không thể chối cãi rằng, các chế độ cộng sản đã áp đặt một bộ máy tuyên truyền phổ cập với truyền thống dối trá, vu khống, bịa đặt trên vô số sự kiện lịch sử.


Ở Ba Lan, ví dụ, vụ thảm sát ở rừng Katyn bị dối trá gần nửa thế kỷ, suốt thời gian chế độ cộng sản trị vì. Stalin và Bộ Chính trị Liên Xô đã trực tiếp ra lệnh bắn bỏ và chôn tập thể hơn 22 ngàn sĩ quan ưu tú của quân đội quốc gia Ba Lan trong năm 1940 tại khu rừng này.


Tội ác được xem là chống nhân loại của Stalin (được nhà nước Nga hiện tại thừa nhận) đã bị chế độ cộng sản đánh tráo cho phát xít Hitler và đưa vào chương trình giáo dục học sinh từ nhỏ.


Khi Stalin chết, 5/3/1953, nhà nước cộng sản Ba Lan đã từng hết lời ngợi ca “Stalin vĩ đại là lãnh tụ, người thầy, người cha, người bạn tốt nhất, niềm hy vọng của nhân dân toàn thế giới…”. [3]


Nền móng của các chế độ cộng sản, độc tài là bạo lực và dối trá, nhưng sức mạnh của nó còn dựa trên sự yếu đuối, nhẹ dạ, cả tin của dân chúng.


Rất nhiều bài học lịch sử còn nguyên vẹn, nhưng có vẻ chưa đủ thuyết phục nhiều người. Dường như bị nhốt hàng chục năm trong cái văn hóa sợ hãi và nô lệ, ý chí phản kháng bị tiêu hủy dần đã đành, nhiều người Việt đã bị chế độ thuần hóa, thôi miên hóa, nên họ hồn nhiên, ngây ngô vui mừng khi vị lãnh đạo nào đó đưa ra lời hứa hẹn hay tuyên bố hoa mỹ. Con vật bị nhốt trong cũi mỗi khi chủ nuôi tới ve vuốt hay chìa ra miếng mồi cũng có động tác tương tự.


Vào mùa hè năm nay, các phương tiện truyền thông Trung Quốc lên tiếng kích động ầm ĩ, đe dọa “tát cho Việt Nam vỡ mặt”…, cộng đồng mạng người Việt dự báo về một sự bùng nổ chiến tranh Việt-Trung mới.


Trong bối cảnh ấy, tối 8/6, tại Nha Trang, trong lễ mít tinh nhân Tuần lễ Biển và Hải đảo Việt Nam năm 2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố “thể hiện ý chí quyết tâm cao nhất trong việc bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam trên các vùng biển, hải đảo của Tổ quốc”.


Cùng thời gian, báo chí đưa tin Việt Nam tiếp tục trang bị vũ khí hiện đại, mua tàu ngầm, máy bay, tên lửa của Nga và tập trận bắn đạt thật.


Lúc bây giờ, trong các comments tranh luận trên Facebook tôi vẫn khẳng định chắc chắn không có chuyện gì xảy ra, tất cả chỉ là màn trình diễn ồn ào, che giấu cái sự đã rồi! Ván đã đóng thuyền! Cô gái tội nghiệp đã bị bọn ma cô bán đứt cho nhà thổ!


Trung Nam Hải hiện đang nắm trong tay gần 300 ngàn hécta rừng đầu nguồn của Việt Nam theo cái gọi là thuê (như cho không) 50 năm; đang thực hiện hơn 90% tổng thầu EPC các đề án đầu tư kinh tế quan trọng nhất, buộc Việt Nam lệ thuộc dài dài vào công nghệ lạc hậu và phụ tùng thay thế trong vài thập niên tới; đang có trong tay một thị trường tiêu thụ dễ dãi đủ chủng loại hàng hóa phẩm chất kém, độc hại, ăn cắp bản quyền với gần 20 tỷ USD (năm 2011), chưa kể hàng lậu, bỏ xa Nhật Bản (2,2 tỷ USD), Hàn Quốc (1 tỷ USD); Đức (826 triệu USD), Hoa Kỳ (640 triệu USD); có hàng vạn công nhân Trung Quốc tự do lao động từ Bắc tới Nam, “đóng góp” đáng kể vào việc gây rối trật tự xã hội; có đảo Hoàng Sa, một phần Trường Sa, và hơn hết – mọi tiếng phản đối của người yêu nước liên quan đến quần đảo này đều bị nhà chức trách Việt Nam dập tắt bằng bạo lực, nhiều khi bị nạn chỉ vì đội chiếc nón lá có viết dòng chữ “HS-TS-VN” hay mặc áo T-shirt có logo “NO U”… [4]


Với những dữ kiện trên đây, một người ngớ ngẩn nhất cũng có thể chia sẻ lập luận của tôi rằng, Trung Quốc đại ngu mới mở chiến tranh với Việt Nam. Vào lúc này chỉ cần điểm huyệt nhẹ là Bắc Kinh đã có thể làm tập đoàn lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) xanh mặt, run cầm cập rồi!


Nhận định trên được chứng minh rõ rệt ít hôm sau khi ông Dũng chém bão ở Nha Trang qua chuyến đi Trung Quốc của tướng Nguyễn Chí Vịnh, ngày 28/8. Bất chấp lòng tự tôn dân tộc tối thiểu, ông Vịnh công bố “Trung Quốc cam kết không xâm lấn đất biển của Việt Nam”, và hứa với Bắc Kinh sẽ “định hướng dư luận”, “xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam”…


Thử hỏi “cam kết” của Trung Quốc” là cái thứ gì? Ai đang đã dùng vũ lực tấn công xâm chiếm Hoàng Sa từ năm 1974 và một phần Trường Sa sau này? Ai đã lấn đất biên giới, chiếm Ải Nam Quan, thác Bản Giốc? Ai ngang ngược định ra đường lưỡi bò vơ hết chủ quyền trên Biển Đông về mình? Ai đã cắt cáp thăm dò của tàu Việt Nam và bắt giữ ngư dân Việt liên tiếp trên lãnh hải Việt Nam?, v.v…


Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh mỉa mai rằng, ông Nguyễn Chí Vịnh đã nói hộ Trung Quốc “không lấy đất, lấy biển của Việt Nam để lừa bịp nhân dân Việt Nam và dư luận thế giới, trong khi câu nói trên của Trung Quốc ngụ ý là: “4/5 Nam hải (biển Đông) và các đảo trong đó đều là của Trung Quốc rồi, có chăng Trung Quốc chỉ “thu hồi” chứ không có lấy gì của Việt Nam đâu”. [5]


Tiếp theo, ngày 5/9/2011, Sứ thần Đới Bình Quốc qua “thị sát” đất Việt. Hai bộ veston cùng kiểu vải và may cắt, hai chiếc cavạt màu hồng phù phiếm giống hệt nhau của Đới Bình Quốc và Nguyễn Tấn Dũng trong buổi tiếp đón long trọng tại Hà Nội đã làm nóng không gian điện tử với những phê phán, chỉ trích và tiếng cười châm biếm.


Những lời nói “hữu nghị thắm thiết”, “giải quyết khác biệt trên tinh thần đồng chí anh em” , v.v… giữa Sứ thần và ông Nguyễn Tấn Dũng chưa kịp tan âm hưởng trên vùng trời Ba Đình thì ngày 10/9, tàu đa chức năng Hoa Ngư-01 trọng tải 1.000 tấn, cùng 500 tàu đánh cá khác của Sứ thần thắng tiến tới quần đảo Trường Sa, xua đuổi ngư dân Việt Nam, để bước vào “giai đoạn mới”!


Cho nên, hôm thứ Sáu ngày 25/11 tại Quốc Hội ông Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi ra luật biểu tình và tuyên bố mạnh mẽ về chủ quyền của Hoàng Sa, Trường Sa đã làm không ít người hân hoan, hy vọng, nhưng tôi đã thầm nghĩ, bị lừa đảo cả mấy chục năm sao còn lắm người ngu lâu đến thế!


Nếu không bị lúng túng ứng phó trước 11 cuộc biểu tình yêu nước không tiền lệ trong mùa hè vừa qua và đòi hỏi bức thiết của xã hội thì ông Dũng đã không chỉ thị cho Bộ Công an soạn thảo dự luật hồi cuối tháng 10.


Đã có quyền hạn đến mức ra chỉ thị và chỉ thị này cũng phù hợp với điều 87 của hiến pháp cho phép nhiều chủ thể có quyền soạn thảo dự luật trình quốc hội, thì cứ thế mà làm theo tiến trình. Nhưng quy trình lập pháp kiểu gì mà khi chưa có dự luật, ông nghị Hoàng Hữu Phước đã ăn nói lung tung tại nghị trường, làm dư luận nổi giận, cả lề trái lẫn lề phải, đến mức có người cho thêm vào đại từ điển Việt một tính từ mới cho từ “ngu” khi gọi ông Phước là “ngu rực rỡ” (trang blog Anh Ba Sàm). Rồi vài ngày sau ông Thủ tướng lại lên giọng kêu gọi ủng hộ quốc hội ra luật biểu tình? Có cái gì rất không ổn! Màn PR dưới cả mức tồi tệ!


Sang chuyện chủ quyền Hoàng -Trường Sa. Ai đó đánh giá lần đầu tiên một trong những lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN, ông nguyễn Tấn Dũng, tuyên bố công khai, phải được xem là quan trọng, có lẽ đã quên rằng, trong gần một thập niên gần đây ai là người xông xáo, giương đông kích tây nhất đưa đất nước vào tình trạng hiện nay và sau lời tuyên bố ấy cái gì sẽ diễn ra?


Xét về thực chất thì lời tuyên bố cũng ông Dũng chẳng qua là nhắc lại điều nhiều người đã biết, đã nói, đã chứng minh. Chỉ khác ông ta đứng ở vị trí cao. Tôi đồ rằng, ông ta đã khôn ngoan muốn lấy điểm, chọn nói đúng vào lúc dư luận xã hội đang rất bất mãn, bất an về chủ quyền của đất nước và tình hình kinh tế đang trên đà trượt dốc, từ lạm phát tới nợ công và uy tín tín dụng, đầu tư quốc tế.


Có vẻ bán tín, bán nghi, nhà báo Huy Đức làm phép thử trên trang Facebook hôm 27/11: “Sáng nay biểu tình ở Hà Nội mà không bị bắt thì chúng ta có thể tin, thứ Sáu tuần qua, những gì mà Thủ tướng nói ở Quốc hội là thật lòng!”.


Kết quả cho thấy Thủ tướng không thật lòng tý nào! Tất cả những người tập hợp ôn hoà ủng hộ Thủ tướng đều bị trấn áp, giam giữ, thẩm vấn tại đồn công an hoặc trại phục hồi nhân phẩm. Ngay cả những người có chút liên quan tới những cuộc biểu tình trước đây, hôm đó đi dạo bình thường, không nhập chung với ai, không cầm khẩu hiệu, không hô hoán gì, thậm chí đi mua sách ngẫu nhiên ở gần Bờ Hồ (như nhà báo Đoan Trang), cũng bị bắt giữ thô bạo.


Cùng ngày, một số người ở Sài Gòn cũng chung số phận bi kịch tương tự. Riêng chị Bùi Thị Minh Hằng, nghe tin anh chị em bị bắt giữ, liền đến đồn công an Bến Nghé hỏi cho ra lẽ thì bị giữ mất hút luôn cho đến nay! Gia đình, công luận không hề biết gì về tình trạng pháp lý hay sức khoẻ của chị. Giống y hệt với trường hợp các bloggers Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và Tạ Phong Tần.


Rồi chiều ngày 29/11 tại cafe Ami Art trong khu du lịch Văn Thánh, Sài Gòn, các ông André Menras Hồ Cương Quyết, Lê Hiếu Đằng,.. với sự tham dự của David Cyranoski, biên tập viên chính của tạp chí Nature, tổ chức chiếu phim “Hoàng Sa-Việt Nam: Nỗi đau mất mát”, đã bị đình chỉ. Trong khi đó, bộ phim “Lý Công Uẩn – Đường về Thăng Long” từng gây sốc dư luận vào dịp Lễ Ngàn năm Thăng Long Hà Nội năm 2010 vì sự Hán hoá đến mức không thể chấp nhận, thì lại đang cho chiếu. Trơ tráo và lưu manh hơn khi ông Hồ Cương Quyết đi tìm hiểu xem ai đã chỉ đạo việc này thì không người nào (dám) nhận trách nhiệm!


Khi dối trá là bản chất của hệ thống, thì nghe và tin các vị lãnh đạo cộng sản nói sẽ nhầm to, nhầm đau đớn, và rồi sẽ ân hận vì vô tình đã a dua với tội lỗi và cái ác.


Ông Nguyễn Tấn Dũng từ lâu đã được liệt vào hạng đối trá thượng thặng với câu trả lời trong buổi đối thoại trực tuyến ngày 09/02/2007: “Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực và tôi cũng ghét nhất, giận nhất là sự giả dối”. Trước đó, trong lễ nhậm chức Thủ Tướng năm 2006 ông ta cũng nổi tiếng với câu: “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”. [6]


Từ đó đến nay, ngài Thủ tướng không những không chống được tham nhũng mà quốc nạn này  còn phát triển hơn, tinh vi, nghiêm trọng hơn. Tờ Tuổi Trẻ viết rằng, báo cáo của Thanh tra chính phủ 2011 cho thấy nhiều năm nay “tham nhũng vẫn chưa được ngăn chặn và đẩy lùi”. [7]


Nhưng ông Dũng không những bình chân tại vị tiếp một nhiệm kỳ, mà còn đưa con trai Nguyễn Thanh Nghị vào Ban chấp hành Trung ương Đảng, rồi nhấc con đặt nhẹ nhàng vào ghế Thứ trưởng Bộ Xây dựng, một trong vài bộ thực hiện các công trình đầu tư công lớn nhất, trải thảm cho nấc thang tham vọng chính trị và mở rộng cơ hội cho trương mục của gia tộc ngày một khủng hơn!


Trong cuộc gặp mặt tuần rồi với một số cựu quân nhân của Việt Nam Cộng Hoà, biết gốc gác tôi là dân Bắc, con nhà cộng sản và có mối liên hệ gần gũi với trong nước, mọi người đề nghị tôi đánh giá tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng hôm 25/11. Tôi cười ngất nói rằng, các ông bà rất hay nói tới một câu bất hủ của cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu về những người cộng sản, vậy tôi trả lời bằng cách cụ thể hoá nó: “Đừng tin những gì Dũng nói, hãy nhìn những gì Dũng làm!”.


Mọi người ồ lên, như là kết thúc xem một vở hài rất hài, hài vãi, với Nguyễn Tấn Dũng, trong cả hai vai đạo diễn và diễn viên!



© 2011 Lê Diễn đức – RFA Blog

http://www.danchimviet.info/archives/47554




———————————————-

Chú thích về các tư liệu trong bài:

[1]: Josef Maria Bochenski:

http://salski.nowyekran.pl/post/27618,lgarstwa-i-propagandowosc-sloganow-czyli-prawdziwa-istota-komunizmu

[2]: Leopold Tyrmand:  http://blogmedia24.pl/node/42932

[3]: Phim tài liệu Ba Lan ca ngợi Stalin trong ngày Stalin chết:

http://www.youtube.com/watch?v=nj3uN0ttjPw

[4]: Nhập khẩu từ Trung Quốc 2011:

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111201/gan-20-ti-usd-nhap-khau-tu-trung-quoc.aspx

[5]: Bauxute VN: http://boxitvn.blogspot.com/2011/09/noi-ngot-ngao-lam-ac-oc.html#more

[6]: – http://vneconomy.vn/72252P0C5/noi-dung-doi-thoai-truc-tuyen-cua-thu-tuong.htm

- http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_T%E1%BA%A5n_D%C5%A9ng

[7]:  http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Tuoi-tre-cuoi-tuan/460562/Kien-nghi-doi-%E2%80%9Ctuong%E2%80%9D-trong-phong-chong-tham-nhung.html