Hiển thị các bài đăng có nhãn Sổ Tay Thường Dân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sổ Tay Thường Dân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

SỔ TAY THƯỜNG DÂN - TƯỞNG NĂNG TIẾN - Công An Văn Hoá & Văn Hoá Công An




Nguồn ảnh: hoacai2012



SỔ TAY THƯỜNG DÂN - TƯỞNG NĂNG TIẾN - Công An Văn Hoá & Văn Hoá Công An



Thái Bá Tân


Ai nuôi chúng mày lớn,
Cho áo mặc, cơm ăn,
Để mà theo bọn ác
Quay lại đánh người dân?



Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

SỔ TAY THƯỜNG DÂN - TƯỞNG NĂNG TIẾN - BÁC SANG




SỔ TAY THƯỜNG DÂN - TƯỞNG NĂNG TIẾN - BÁC SANG




Chủ tịch nước Trương Tấn Sang - Ảnh: PL TPHCM Online




Theo Bách Khoa Toàn Thư Mở Wikipedia thì nhiệm vụ và quyền hạn của Chủ Tịch Nước C.X.H.C.N Việt Nam được qui định rành rành như sau:


1. Công bố hiến pháp, luật, pháp lệnh

2. Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức vụ chủ tịch Hội đồng Quốc phòng và An ninh

3. Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch, Thủ tướng

Chính phủ, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao

.............

Vậy mà bác Hồ không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn chỉ có mỗi một việc làm là ... sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng

...


Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

SỔ TAY THƯỜNG DÂN - TƯỞNG NĂNG TIẾN: THỜI ĐẠI BUÔNG RÈM





SỔ TAY THƯỜNG DÂN - TƯỞNG NĂNG TIẾN: THỜI ĐẠI BUÔNG RÈM


S.T.T.D Tưởng Năng Tiến







Tuy được che kín bởi bức màn sắt nhưng người khiếm thị vẫn có thể hình dung ra được bên trong Bắc Hàn là một xứ sở tan hoang, và một dân tộc hoàn toàn suy kiệt. Đây cũng là hình ảnh của Việt Nam trong tương lai (rất) gần, nếu những người cộng sản vẫn còn tiếp tục cầm quyền ở đất nước này.


Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21.6 là ngày kỉ niệm ra đời của báo ‘Thanh niên’ do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập 21.6.1925. Trong lịch sử báo chí Việt Nam, từ những năm 60 thế kỉ 19 đã có ‘Gia Định báo’ và một số báo khác lần lượt ra đời tại Sài Gòn, Hà Nội và một vài địa phương khác. Nhưng báo ‘Thanh niên’ đã mở ra một dòng báo chí mới: báo chí cách mạng Việt Nam. Từ khi có báo ‘Thanh niên’, báo chí Việt Nam mới giương cao ngọn cờ cách mạng, nói lên ý chí, khát vọng của dân tộc Việt Nam và chỉ rõ phương hướng đấu tranh của nhân dân Việt Nam vì độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội. Do ý nghĩa đó, Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã ra Quyết định số 52 ngày 5.2.1985 lấy ngày 21.6 hằng năm làm Ngày báo chí Việt Nam nhằm nâng cao vai trò và trách nhiệm xã hội của báo chí, thắt chặt mối quan hệ giữa báo chí với công chúng, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với báo chí. Ngày 21.6.2000, nhân kỉ niệm 75 năm Ngày báo chí Việt Nam, theo đề nghị của Hội Nhà báo Việt Nam, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đồng ý gọi Ngày báo chí Việt Nam là Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.”
[Thông tin trong bài (hay đoạn) này không thể kiểm chứng được do không được chú giải từ bất kỳ nguồn tham khảo nào].
Bách Khoa Toàn Thư Mở Wikipedia


Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

SỔ TAY THƯỜNG DÂN TƯỞNG NĂNG TIẾN - Chuyện Ông Điếu Cầy & Ông Thái Bát





Chuyện Ông Điếu Cầy & Ông Thái Bát





Nhà Báo Tự Do Nguyễn Văn Hải.
Ảnh: blogdieucay




Tôi có chút giao tình với nhà văn Vũ Thư Hiên. Mối giao tình này, nói nào ngay, không đậm đà (hay mặn mà) gì cho lắm. Chúng tôi chả có điểm nào tâm đầu ý hiệp, ngoài việc đều có thời gian sống ở “chiến khu” – hay nói theo ngôn ngữ đời thường là cùng ... bị ở tù!

Bởi thế, mỗi khi có dịp gặp nhau (sau khi đã cạn mấy ly đầy, rồi đầy vài ly cạn) thế nào cả hai cũng huyên thuyên về những chuyện “ở chiến khu.” Có lần, tôi nghe ông nói nói đến một người tù có tên Thái Bát. Nhân vật này là một tù nhân số lẻ – nghĩa là tù chính trị, thuộc diện tập trung cải tạo – loại tù không án, cứ cải tạo tốt là (automatic) được cho về nhà (đuổi gà) giúp vợ thôi.

Thử nghe nguyên chơi (nguyên văn) một mẩu chuyện trao đổi giữa hai ông, Vũ Thư Hiên và Nguyễn Thái Bát, ở trại tù Tân Lập:

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

SỔ TAY THƯỜNG DÂN TƯỞNG NĂNG TIẾN - CHIÊN & RÁN




SỔ TAY THƯỜNG DÂN TƯỞNG NĂNG TIẾN - CHIÊN & RÁN




Vợ tui người miền Nam, quê quán ở tuốt luốt dưới Gò Quao hay Tắc Cậu gì đó. Hồi mới cưới, khi tui còn nhan sắc, nàng mê tui gần chết nên lúc nào cũng hớn hở và vui … như Tết – dù phải sống (chung) với mẹ chồng!

Có bữa, má tui phán ngang “sao tao thèm ăn cá rán quá” hà. Bà già vừa dứt câu là nàng dâu le te xách giỏ chạy ra chợ cấp kỳ. Mấy tiếng đồng hồ sau, nàng thất thểu quay về. Mặt xụi lơ:


“Em đi hỏi tùm lum khắp nơi mà không đâu có ‘cá rán’ hết trơn. Chợ nào cũng chỉ bầy bán cá chim, cá chuồn, cá chép, cá lóc, cá lạt, cá lìm kìm, cá lòng tong, cá mú, cá hú, cá măng, cá cơm, cá cam, cá cờ, cá trê, cá trích, cá trẻm, cá heo, cá hương, cá hố, cá lù đù, cá lìm kìm, cá lia thia, cá dứa, cá đổng, cá đối, cá đèn cầy, cá bè, cá bẹ, cá bống – bống kèo, bống dừa và bống đá – thôi hà. Tội nghiệp má quá anh à!”

Tui cười ngất:

“Trời đất quỉ thần thiên địa ơi, bà già thèm ăn cá chiên đó cưng à. Cá chiên dầm nước mắm là món ruột của bả mà, chớ làm khỉ gì có con cá nào tên là “cá rán.”

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến: Đầu Năm Rồng Nói Chuyện Cá



Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến: Đầu Năm Rồng Nói Chuyện Cá

 






Cuối năm con Mèo, phóng viên Anh Vũ (RFI) hân hoan tường thuật:

“Tại thủ đô Bình Nhưỡng, chính quyền hôm nay 24/12/2011 đã quyết định phân phối cá cho người dân. Đây là một món ăn từ bao lâu nay có thể nói là xa xỉ đối với cuộc sống thiếu thốn của người dân Bắc Triều Tiên.Tờ Rodong Sinmun không bỏ lỡ sự kiện này để tuyên truyền.


Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến: Đầu Năm Điểm Danh Vài Anh Quan Sứ





Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến: Đầu Năm Điểm Danh Vài Anh Quan Sứ






Đỗ Xuân Cang. Ảnh: danchimviet.info



Mới đây, Tuổi Trẻ Online có bài viết vô cùng thú vị (Tình Đồng Hương Của Dũng Việt Nam) của phóng viên Đình Dân. Nếu rảnh, xin đọc chơi vài đoạn:


Ở Philippines ngư dân ta đi biển gặp nạn được Dũng giúp đỡ rất nhiều”, ‘Không chỉ những người Việt đi biển gặp nạn ở Philippines biết tới Dũng, mà thậm chí nhiều thân nhân của họ đang sống ở quê cũng lưu trong điện thoại cầm tay cái tên Dũng Việt Nam’... Đó là những thông tin mà tôi nghe được từ nhiều người dân ở đảo Phú Quý. Và tôi đã có cơ hội gặp gỡ ‘Dũng Việt Nam’ nhân chuyến đi Philippines viết về vụ 122 ngư dân bị giam giữ tại đây...”


“Chiều 23-8, trời Palawan vẫn mưa suốt. Sáng mai là ngày diễn ra phiên tòa xét xử 122 ngư dân nên chiều hôm đó những người từ Việt Nam qua ai cũng bận rộn lo giấy tờ, thủ tục chuẩn bị hầu tòa. Anh Dũng cũng cuống cuồng vừa chạy xe vừa điện thoại liên tục để hẹn các luật sư ở Philippines nhằm thiết kế các buổi gặp gỡ với các luật sư từ Việt Nam qua. Vừa gặp luật sư xong, anh Dũng lại cùng anh Thoại - chủ DNTN Long Hải Long - vào nhà tù để mang thuốc tây và một ít tiền bà con ở đảo Phú Quý gửi cho người nhà của họ trong trại giam. Mưa to ướt hết áo, anh Dũng phải mượn áo một thuyền trưởng mặc vào để chạy tiếp. Thay vội chiếc áo vừa mượn, anh lại quay ngoắt chiếc xe ba bánh ra khỏi cổng nhà tù rồi nói vội: ‘Tôi chạy ra tòa xin cái giấy cho anh em xuống tàu lấy gạo và quần áo’.


“Ngày diễn ra phiên điều trần, từ sáng sớm anh Dũng đã ngồi trong chiếc xe ba bánh chờ dưới đường. Anh bảo chờ đi cùng 115 ngư dân từ nhà tù ra tòa án. Nhìn những ánh mắt âu lo qua song sắt của chiếc xe màu vàng bóp chặt khóa, anh Dũng ngậm ngùi: ‘Đồng hương mình cả. Mà toàn là ngư dân chân chất. Vợ con họ ở nhà mà thấy hình ảnh này chắc không cầm lòng được...’.


“Nhiều lần ngồi tâm sự, xen trong câu chuyện của những tháng ngày bị bắt trên đất Philippines, các thuyền trưởng luôn kể về anh Dũng với vẻ hàm ơn. Ông Trần Hút, người lớn tuổi nhất trong bảy thuyền trưởng, kể: “Những ngày đầu bị bắt lên đây, chúng tôi vừa hoảng hốt vì không biết vì sao mình lại bị bắt, vừa lo lắng vì không người thân thích, không biết đường sá, cũng không biết hải quân Philippines nói gì. Chúng tôi cứ như người câm điếc, may mà có Dũng..”


“Một số ngư dân ở Quảng Ngãi và Bình Thuận kể rằng từ năm 2004 đến nay, anh Dũng đã giúp đỡ khoảng 30 nhóm ngư dân Việt Nam bị mắc nạn và trôi dạt vào vùng biển của nước bạn. Anh nói anh giúp các nhóm ngư dân những việc như phiên dịch, làm cầu nối giữa những ngư dân bị nạn và chính quyền địa phương, giúp ngư dân từ việc làm giấy tờ cho đến đi chợ, mua card điện thoại... “


“Anh Dũng nói có một câu chuyện mà anh sẽ chẳng bao giờ quên. Đó là vào đầu tháng 8 vừa rồi. ‘Hôm đó đã 22g đêm. Trời mưa to gió lớn. Tôi đang cho mấy đứa con đi ngủ thì nhận được điện thoại từ Việt Nam. Người đầu dây là anh Sơn - một chủ ghe ở tỉnh Quảng Ngãi: Dũng ơi, làm ơn cứu nạn cứu khổ giùm. 12 ngư dân của tôi đang đánh bắt ở vùng biển nước mình thì bị bão đánh chìm ghe. Họ điện về nói đã trôi dạt mấy ngày nay theo hướng nam về vùng biển Philippines. Họ đang cố đu bám vào thuyền thúng trôi dạt giữa biển. Anh nhờ người ở đó cứu giùm, không để đến sáng mai lạnh quá họ chết hết”.


“Ngay trong đêm, bằng tất cả mọi mối quen biết, anh Dũng xác định lại chính xác tọa độ nơi 12 ngư dân bị nạn rồi lập tức cầu cứu hải quân Philippines...”



Anh Dũng trong cuộc làm việc với luật sư Philippines - Ảnh: Đình Dân



Ủa, cái ông Dũng này là ai mà sao rảnh rỗi và “bao la” dữ vậy cà? Xin hãy nán đọc thêm một đoạn ngắn nữa, về người đàn ông Việt Nam vô cùng nhân ái và tháo vát này:


Một lần khi anh Dũng đang mải miết phiên dịch cho các ngư dân ở tòa án đến nỗi quên đi đón vợ, thế là vợ anh tự thuê xe chở cả bao dép bán dở đến tòa án tỉnh để tìm. Lúc này tôi mới biết người đàn ông thông thạo ba thứ tiếng Việt, Anh, Philippines này là một người bán giày dép trên hè phố...”



Anh Dũng (thứ hai từ trái) làm phiên dịch trong buổi khám sức khỏe cho ngư dân - Ảnh: Đình Dân



Coi: một người dân Việt lam lũ, vợ dại con thơ, đang lưu lạc nơi đất lạ xứ người mà chăm lo cho những đồng hương của mình từ A tới Z (cung cấp toạ độ nơi ngư dân bị bão đánh chìm thuyền cho hải quân Phi, tham vấn với luật sư bản sứ, làm cầu nối giữa những ngư dân bị nạn và chính quyền địa phương, vào tù thăm non tiếp tế cho đồng bào đang bị giam dữ, rồi cùng đi với họ ra toà ...) như vậy thì các Toà Lãnh Sự và Đại Sứ Quán VN ở hải ngoại mở cửa để làm gì – hả Trời?


Câu hỏi tuy hơi bao quát nhưng câu trả lời có thể tìm ngay được trong lá Thư Phản Đối Đại Sứ Quán Việt Nam, đã được chính tác giả (ông Đỗ Xuân Cang) cầm loa đọc trước cửa Lãnh Sự Quán Việt Nam, tại thủ đô Praha –  Tiệp Khắc – hồi cuối năm rồi:


Khi tôi sinh ra tôi sinh ra trên đất Việt Nam, khi tôi bắt đầu nói bằng tiếng Việt Nam, Tổ quốc đất nước cũng như cha mẹ chúng ta đều không có quyền lựa chọn, đó là định mệnh.


Sự gắn bó tôi với Việt Nam cũng là định mệnh, không một thế lực nào, không một quyền năng nào thay đổi được điều đó. Chế độ hiện nay đã từ chối cấp hộ chiếu cho tôi. Họ tưởng rằng thay đổi được định mệnh. Không. Xin hãy đừng lầm tưởng cuốn hộ chiếu thay được giá trị con người. Tôi khẳng định dù có cuốn hộ chiếu hay không, tôi vẫn là người Việt Nam.”


Hôm nay, một lần nữa tôi có mặt tại đây để phản đối cách hành xử bất minh của nhà cầm quyền thông qua LSQVN trong việc từ chối cấp hộ chiếu cho tôi. Không thể nhân danh quyền lực, nhân danh đại diện pháp lý của người VN ở nước ngoài mà hành xử phi pháp, không ai đủ can đảm đứng ra chịu trách nhiệm về quyết định không cấp hộ chiếu. Vậy họ có xứng đáng đại diện cho người VN hay không?”


Tôi phản đối việc sử dụng hộ chiếu như vòng kim cô trói buộc người Việt Nam trong sự sợ hãi tuân phục.Tôi cũng như tất cả mọi người, cũng từng sợ hãi, cũng từng chịu sự bất công.


Và tôi thấy rằng, không thể chấp nhận mãi hiện trạng này. Khi  phải trả 3500 Kc cho cuốn hộ mà giá chính thức của nó chỉ có 750 Kc (50 USD), hay 300 Kc cho giấy “không phạm tội” trong khi giá chính thức là 75Kc (5 USD)…


Tôi chỉ là một cá nhân nhỏ bé trước một guồng máy quan quyền với mật vụ, an ninh. Tôi không có vũ khí và sẽ không trang bị vũ khí, tôi chỉ có tiếng nói và niềm tin cần có công lý cho mọi người. Việc nhân danh quyền lực để ép tôi im lặng, để yêu cầu tôi không viết bài, không tổ chức, không tham gia các cuộc hội thảo nhằm đổi lấy hộ chiếu là việc làm xấu xa, tồi tệ không thể chấp nhận được. Tôi phản đối hành động bất chính này.”


“Việc mua quyền căn bản của con người bằng hộ chiếu là hành động không thể chấp nhận được của một nhà cầm quyền. Việc từ chối trao cho tôi quyết định không gia hạn hộ chiếu là một thú nhận rằng chính quyền đã hành động gian trá. Tôi phản đối hành động gian trá này.”


Tôi phản đối việc giải quyết thủ tục hành chính không bằng văn bản. Đây là một hành động lấp liếm có mục đích, che giấu cách hành xử trái pháp luật, dù là luật Việt Nam hay công pháp quốc tế.


Tôi phản đối việc đẩy công dân Việt Nam vào tình trạng bất hợp pháp với ý đồ khống chế đàn áp tiếng nói tư do, đẩy cá nhân tôi và gia đình vào tình trạng pháp lý bất minh.”


Chúng ta có thể chấp nhận mãi bất công này hay không? Chúng ta có thể tiếp tục trả 4000kc thay cho trả 1330kc mãi không? Tôi không kêu gọi mọi người xuống đường vì tôi. Tôi kêu gọi mọi người hãy vì mình.


Không thể chấp nhận mãi sự chà đạp, không thể chấp nhận mãi sự móc túi trắng trợn, nhân danh tổ quốc. Không thể chấp nhân mãi sự khinh rẻ từ những người đại diện Việt Nam.


Hôm nay nhà cầm quyền chà đạp lên tôi vì tôi lên tiếng, họ cũng đã và đang chà đạp lên bao nhiêu con người  cũng bởi vì họ lên tiếng.


Công lý không thuộc về nhà cầm quyền. Việc sử dụng bạo lực với tiếng nói hòa bình là việc làm trái với đạo lý con người.


Tôi phản đối sự phi nhân bất nghĩa mang danh cầm quyền!


Đỗ Xuân Cang Praha
23.11.2011



Ông Đỗ Xuân Cang trước cửa Lãnh Sự Quán Việt Nam, tại thủ đô Praha, Tiệp Khắc. Nguồn ảnh: ĐCV.



Trong hàng trăm phản hồi nhận được, bên dưới những bài tường thuật liên quan đến ông Đỗ Xuân Cang – đăng tải trên trang Đàn Chim Việt – có hai độc giả viết từ Pháp và Gia Nã Đại:


- Ông Vĩnh Tiến:’ Không riêng gì bên Đông âu , tại Pháp tôi cũng thấy tòa Đại sứ Việt cộng ở Paris cũng thâu tiền mặt mỗi lần xin xỏ giấy tờ gì đó, không bao giờ có giấy biên nhận . Trước mỗi quầy có hàng chử : “Chỉ nhận tiền mặt ”


- Ông Ngọc Đoàn : LSQ hình như ở đâu cũng vậy! Khi xin cấp lại hộ chiếu tại LSQ VN tại Ottawa (Canada) tôi cũng bị đòi 200CAD thay vì 80CAD theo luật quy định. Khi tôi thắc mắc là bạn tôi vừa làm cách đó 1 tuần hết 80 CAD thì nhận được thái độ rất khó chịu của nhân viên LSQ. Đặc biệt là trên trang web của LSQ không ghi cụ thể số tiền là bao nhiêu như lật định! Thật không thể chịu nổi cơ quan công quyền!


Đây mới là câu chuyện (đầu năm) của Đại Sứ Quán Việt Nam từ Phi đến Tiệp. Nếu rảnh, và nếu muốn biết thêm cung cách của các quan sứ (ta) trong mấy năm qua, ở vài quốc gia khác nữa – như Mã Lai, Nam Dương, Hoa Kỳ, ở Anh Quốc, ở Jordan ... – xin mời bạn đọc thêm bài Năm Cánh Hoa Đào, cùng một người viết.



Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

SỔ TAY THƯỜNG DÂN TƯỞNG NĂNG TIẾN - CHUYỆN BUỒN VÀO LÚC CUỐI NĂM



Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến – Chuyện Buồn Vào Lúc Cuối Năm


Saturday, December 31, 2011



Vi nhân nan (Khổng Tử)







Báo Người Lao Động, số ra ngày 5 tháng 12, có đăng một mẩu tin ngăn ngắn:


“ Sáng ngày 5-12, ông Nguyễn Kim Hùng (79 tuổi, trú tổ 2, khu vực 4, phường Trần Quang Diệu, TP Quy Nhơn, Bình Định) đi đánh cá tại đoạn sông gần cầu Mới thuộc phường Nhơn Bình, TP Quy Nhơn thì mất tích.”


Theo người nhà nạn nhân, sáng sớm mỗi ngày ông Hùng thường dùng sõng nhỏ bơi ở đoạn sông này để đánh cá. Lúc 8 giờ 20 sáng nay, nhiều người dân ở đây cho biết chỉ thấy chiếc sõng của ông Hùng trôi tự do trên sông mà không thấy ông đâu.


Nghi ngờ có điều chẳng lành nên người nhà và mọi người chia nhau lặn tìm. Đến 11 giờ 20 phút cùng ngày, xác ông Hùng được mọi nguời tìm thấy giữa sông. Có thể trong quá trình đánh cá, sõng của ông Hùng bị lật làm ông rơi sông chết đuối. Lực lượng chức năng đang điều tra làm rõ nguyên nhân vụ việc.”


“Nguyên nhân vụ việc,” theo tôi, không cần phiền đến “lực lượng chức năng” phải “điều tra làm rõ.” Ông Nguyễn Kim Hùng không bị ám hại vì tiền, hoặc vì tình. Cũng không có kẻ xấu, hay thế lực thù địch nào, dìm ông ấy xuống sông để cướp vài con cá. Nạn nhân, chả qua, chết vì ... nghèo. Thế thôi!


Sắp 80 mà sáng nào cũng phải đi lưới cá mưu sinh thì làm sao mà sống được, mấy cha?  Không chết thì mới là chuyện lạ.


Tôi nghe nói, có thời, ở Việt Nam cứ ra ngõ là gặp anh hùng. Thời đó, tiếc thay, không còn nữa. Bây giờ bước ra khỏi là thấy ngay những cảnh đời rách nát: bà Phan Thị Lành bán vé số nuôi con ở tuổi chín mươi lăm, ông Đặng Huyền đạp xích lô nuôi vợ khi đã chín mươi tám tuổi, bà Phạm Thị Đờn mò cua bắt ốc nuôi thân dù đã sắp bước vào tuổi tám mươi...



Ông Đặng Huyền. Ảnh :vnexpress.net



Đảng, Nhà Nước và Nhân Dân là ba phạm trù luôn luôn đi liền, và gắn bó mật thiết với nhau, ở Việt Nam. Đâu cần nhân dân có, đâu khó có nhân dân. Khó trăm lần, dân liệu cũng xong. Nhưng chuyện sống còn và an sinh của mỗi công dân – vào lúc cuối đời – lại là chuyện ... khác!





Bà Phạm Thị Đờn. Ảnh: Tuổi Trẻ.




Những công dân lão hạng, ở xứ sở này, đều bị bỏ quên vào lúc cuối đời chăng? Không nhất thiết đã thế  đâu.


Bốn ngày sau, sau khi ông Nguyễn Kim Hùng đi lưới cá rồi bị chết chìm – tại khúc sông Cầu Mới (Qui Nhơn) trên trang mạng Bauxite Việt Nam người ta đọc được một bức thư sau – của một công dân lão hạng khác:


Ngày 16-12-2011

Kính gửi Ban Biên tập Bauxite Việt Nam và Bác Huệ Chi kính mến,


Tôi là XXX thầy giáo nghỉ hưu tại YYY xin đề nghị với Bác Huệ Chi và BBT trang Blog việc sau:


Sau khi tôi tham gia biểu tình 5 lần tại Hà Nội và một vài lần ra Bờ Hồ cùng với bạn bè, ngành công an tỉnh YYY đã theo dõi. Hai ngày qua tôi được triệu tập lên cơ quan để làm việc. Trên Blog của tôi có lưu trữ nhiều bài với ý định để đọc dần. Tiếc là trong đó có bài về Tổng cục 2 Bộ QP và bài Cộng sản là gì cùng với tập khảo cứu giảo đính Truyện Kiều của ông Đàm Duy Tạo. Ngoài ra cơ quan công an quy cho tôi tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy (vì tôi lưu 4 đoạn clip ngắn "Thư giãn cuối tuần" của Trannhuong.com). Chiều qua họ cũng kiểm tra máy vi tính của tôi nhưng không phát hiện được gì.


Ngoài việc phạt hành chính (theo luật quản lý Internet gì đó) mà sáng mai họ mới đưa Quyết định cho tôi, hôm nay ngành công an yêu cầu tôi mấy điều sau (tôi đành chấp nhận và ký):


- Xóa hết các trang Blog (cả hình ảnh và bài viết, dù từ tháng 8 năm 2010 tôi đã không viết bài nào)

- Không tham gia biểu tình khi chưa có luật biểu tình

- Rút tên trong bản kiến nghị thả TS Cù Huy Hà Vũ và Blogger Điếu Cày


Vì sự bình yên trong gia đình và cuộc sống của cá nhân tôi, mong Bác Chi và BBT thông cảm, hãy xóa tên tôi trong danh sách đề nghị trả tự do cho TS Cù Huy Hà Vũ.


Một lần nữa mong Bác và BBT lượng thứ cho tôi về chuyện này. Nếu không thì chắc tôi còn phải lên công an dài dài...


Mong bác và BBT giúp tôi.


Xin chân thành cám ơn.

XXX

TB:

Cơ quan an ninh đã nắm mật khẩu hòm thư này của tôi. Nên BBT không cần phải Hồi âm cho tôi.


Bức thư thượng dẫn khiến tôi thốt nhớ đến lời giới thiệu ‘Bức Đơn Thư Yêu Cầu Trợ Giúp Của Gia Đình Điếu Cầy” trên trang Đàn Chim Việt:


“Bà Dương Thị Tân vừa gửi đơn thư yêu cầu trợ giúp tới các Cơ quan ngoại giao tại Việt Nam và các Tổ chức nhân quyền quốc tế về tình trạng của chồng mình, ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày.


Điếu Cày bị án 2 năm 6 tháng tù và đã mãn hạn tháng 10 năm ngoái. Tuy nhiên chiếc xe chở ông ra khỏi trại giam đã đưa ông đi mất hút kể từ đó. Không một ai, kể cả những người thân trong gia đình có thể nhìn thấy hay nghe thấy ông kể từ thời điểm đó.


Theo tường trình của bà Dương Thị Tân, bà đã 27 lần làm đơn thư mà không nhận được câu trả lời. Hàng tháng bà tới phòng tiếp dân hỏi và chỉ nhận được câu nói nhấm nhẳn của chính quyền rằng, ông Điếu Cày vẫn khỏe.


Chính tình trạng hết sức khó hiểu này đã làm rộ lên những lời đồn đoán như Điếu Cày bị mất tay, thậm chí bị cho là đã thiệt mạng.


Một chiến dịch thu thập chữ ký do Blogger Mẹ Nấm khởi xướng nhằm kêu gọi nhà nước trả tự do cho ông vừa mới kết thúc. Những chữ ký thu được cùng một thỉnh nguyện thư đã được Mẹ Nấm gửi tới chủ tịch nước Trương Tấn Sang.


Song, những thỉnh nguyện thư như thế này, trên thực tế, chưa bao giờ đem lại kết quả như mong đợi. Gần đây nhất, thỉnh nguyện thư kêu gọi trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ đã không đem lại chút kết quả nào, trái lại, một số người tham gia ký kết gặp những rắc rối nhất định.”


Quả là rắc rối thật, và rắc rối lắm, và (không chừng) còn có thể rắc rối lớn chứ không phải bỡn đâu. Cả hai bức thư cuối năm – không dưng – khiến tôi lại lan man nghĩ đến tai nạn mới xẩy ra cho ông Nguyễn Kim Hùng, vào ngày 5 tháng 12 ở Qui Nhơn. Kẻ thì chết ngộp dưới sông, những người còn lại nếu không phải sống trong tù thì cũng phải chịu cảnh tù túng và ngột ngạt... trong căn nhà của chính mình – nơi mà mật khẩu hòm thư cũng không có quyền giữ kín –nếu không muốn phải đạp xích lô, bán vé số hay mò cua bắt ốc mưu sinh, dù đã qua tuổi tám mươi!  


Vi nhân nan. Làm người, quả nhiên, không dễ. Nhưng phải là người Việt  – dưới chế độ hiện hành – mới thấm thía hết nỗi khó khăn, cơ cực, và tủi nhục của kiếp nhân sinh.



Tưởng Năng Tiến