Hiển thị các bài đăng có nhãn tự do. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tự do. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

HOÀNG MINH - PHÓNG SỰ BẰNG HÌNH VỀ CUỘC BIỂU TÌNH CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO - LIÊN BANG ÚC CHÂU: THÁNG TƯ ĐEN !



HOÀNG MINH - PHÓNG SỰ BẰNG HÌNH VỀ CUỘC BIỂU TÌNH CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO - LIÊN BANG  ÚC CHÂU: THÁNG TƯ ĐEN !



Xin cúi đầu mình xuống
Khóc quê hương, trói trong tay bạo cường ....


Năm nay cuộc biểu tình quốc hận được cộng đồng người Việt tự do Úc Châu tổ chức vào chủ nhật ngày 26 tháng 04 /2015 .

Bắt đầu từ 6.30 giờ sáng trước tượng đài chiến sĩ Việt Úc  thành phố Cabramatta , Sydney có lễ thượng kỳ trước khi đồng hương lên xe bus hướng về toà đại sứ Việt cộng ở thủ đô Canberra .

Cuộc biểu tình đã qui tụ khoãng 2000 đồng hương từ khắp các tiểu bang nước Úc về tham dự .

Xin gửi đến quí bạn một số hình ảnh đã ghi được trong ngày biểu tình :



image001.jpg
Lễ thượng kỳ Úc Việt bắt đầu lúc 6.30 giờ sáng trước tượng đài chiến sĩ Úc - Việt

image002.jpg
Vòng hoa dâng lên người chiến sĩ  .

image003.jpg
Đời đời nhớ ơn người chiến sĩ chiến đấu cho tự do .

image004.jpg
Đến O'Malley , Canberra được gặp những khuôn mặt thân quen .

image005.jpg
Dân Melbourne và Sydney hội ngộ .

image006.jpg
Chế độ độc tài cộng sản sẽ bị đào thải .

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Ngô Nhân Dụng - Chào mừng Nguyễn Văn Hải tự do





Ngô Nhân Dụng - Chào mừng Nguyễn Văn Hải tự do






DHN_9362



Khi nghe tin anh Nguyễn Văn Hải ra khỏi nhà tù mang số 6 (Thanh Chương-Nghệ An) chúng ta ai cũng vui mừng. Nhưng anh vừa cởi còng số tám đã bị đẩy lên máy bay đi biệt xứ, vợ con cũng không được báo tin để tới tiễn đưa! Nhiều người tiếc, lo anh như cá phải ra khỏi nước, không còn cơ hội tiếp tục cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cùng với đồng bào.

Nhưng chúng ta có thể vượt ra khỏi tâm trạng vui hay buồn, mừng hay tiếc; bình tâm nghĩ đến tương lai. Cuộc đấu tranh đòi dân chủ tự do của toàn thể dân Việt vẫn tiếp diễn. Còn rất nhiều người trong nước đang tranh đấu và sẽ tiếp tục tranh đấu. Không thể “bắt” một Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải đứng mãi đầu trận tuyến lãnh mọi nỗi khổ trong tù ngục. Ðối với hoài bão anh Ðiếu Cày theo đuổi, giữa hai cảnh ngộ không biết đằng nào hơn. Trước là cảnh sống cô lập ở trong tù, bị “vô hiệu hóa,” bị tước bỏ mọi quyền nói và làm. Bây giờ là cuộc sống tự do, thêm nhiều cơ hội, nhiều đồng bạn và thêm những “vũ khí” đấu tranh mới. Không thể nói bên nào là ích lợi hơn cho cá nhân anh hay cho công cuộc chung. Ngày xưa Phan Bội Châu sống lưu vong bao nhiêu năm, khi bị bắt cóc đem về nước, bị giam cầm, thì ai cũng tiếc. Ngược lại, những người yêu nước như Phan Châu Trinh, Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, đang sống ở Pháp lại tự ý về nước. Vì sống trong xứ Nam Kỳ họ vẫn được tự do hội họp, diễn thuyết, làm báo, để tranh đấu tại chỗ cùng với đồng bào.

Bao giờ dân Việt được sống tương đối tự do bằng dân Nam Kỳ thời thuộc Pháp, chắc anh Nguyễn Văn Hải (và hầu hết chúng ta) cũng nên về nước ngay, tranh đấu cho dân tộc mình được sống tự do, dân chủ hơn! Lúc đó thì cũng có hàng trăm ngàn người đã đứng lên tranh đấu ngay trong nước Việt Nam rồi.

Dù chính quyền Cộng Sản vu cáo nhiều người tranh đấu vì tự do dân chủ “âm mưu lật đổ nhà nước” để bỏ tù, nhưng hầu hết họ không làm chính trị. Có người bị tù vì đi biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm nước ta. Hoặc chỉ vì nộp đơn kiện viên thủ tướng đã làm sai pháp luật. Có người đi bênh vực những nông dân bị cướp đất nên bị bỏ tù. Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Bắc Truyển đều không có ý định nắm chính quyền, là mục tiêu của những người làm chính trị. Họ muốn sống tự do, nên bị bỏ tù. Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn cũng bị tù như Ðiếu Cày, vì họ đòi thi hành quyền tự do hội họp, tự do ngôn luận. Họ đã đi biểu tình chống Cộng Sản Trung Quốc, họ đã làm blog để phát biểu ý kiến. Những tù nhân của lương tâm như Nguyễn Hữu Cầu, Trần Huỳnh Duy Thức, Trương Duy Nhất, Vi Ðức Hồi, Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, họ không thuộc cùng một đảng. Chưa ai nói họ muốn lên cầm quyền thay thế guồng máy tham ô và bất lực của đảng Cộng Sản. Tất cả chỉ giống nhau một điều: Họ đều muốn nước Việt không lệ thuộc ngoại bang, dân Việt được sống tự do, dân chủ, tài sản được luật pháp bảo vệ không bị bọn cướp ngày chiếm đoạt. Mỗi người, mỗi nhóm tranh đấu trong phạm vi của riêng, vì những vấn đề gần gũi nhất với mình mà được đồng bào chia sẻ.

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

Blogger Điếu Cày đã đến bến bờ tự do!



Blogger Điếu Cày đã đến bến bờ tự do!





image



Vào khoảng 9 giờ tối hôm nay, Thứ Ba 21 tháng 10 2014, chuyến bay của blogger Điếu Cày, nhà đấu tranh không mệt mỏi cho tự do dân chủ Việt Nam Nguyễn Văn Hải đã đáp xuống phi trường Los Angeles - Hoa Kỳ. Vậy là anh đã đặt chân đến bến bờ tự do sau gần 7 năm cuộc sống tù đày với những hành hạ và tra tấn dã man của chính quyền CSVN.


image


Chắc khó có từ ngữ nào diễn ta hết được cảm xúc của anh, của những người đã chào đón anh trong giây phút đáng nhớ đó. Có khoảng hơn 200 đồng hương bao gồm Thượng Nghị Sĩ Lou Correa, Giám Sát Viên Janet Nguyễn, ứng cử viên Hạ Viện tiểu bang Young Kim,  những đại diện các tổ chức, đoàn thể cộng động,giới truyền thông của cả Việt Nam lẫn Quốc tế, và những người yêu mến ngưỡng mộ anh đã chờ đợi ở Terminal B của phi trường quốc tế Los Angeles.


image


Được biết, con gái ông Hải là cô Nguyễn Thu Hương từ Canada cũng đã có mặt tối nay để đón mừng bố.


image


Phi cơ đáp lúc 9:00 PM, nhưng mãi đến 10:30 PM anh Hải mới xuất hiện. Tháp tùng  anh là một viên chức của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Mọi người đã ùa lại, vây quanh anh, thăm hỏi, tặng hoa. Trông anh Hải gầy gò sau bao nhiêu đọa đầy trong chốn lao tù cộng sản. Nhưng cặp mắt của anh vẫn tinh anh, sáng bừng như nghị lực của anh.


Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Phạm Chí Dũng - “Tự do cho Điếu Cày”: Hy vọng “đặc xá” lớn dần



Phạm Chí Dũng - “Tự do cho Điếu Cày”: Hy vọng “đặc xá” lớn dần







Đã đến công đoạn “xin tha tù”


(VNTB) - Sáng hôm 28/8/2014, tức chỉ còn vài ngày nữa sẽ đến Quốc khánh Việt Nam 2/9, trang Facebook của Nguyễn Trí Dũng, con trai của người khởi xướng “Câu lạc bộ nhà báo tự do” Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, loan tin:


“Cách đây 5 phút, cha tôi là ông Nguyễn Văn Hải đã gọi điện về nhà và báo cho gia đình biết Bộ công an đã vào phòng giam để yêu cầu viết đơn "xin tha tù" nhưng bất thành. Cha tôi nhận định bản thân ông không có tội và bị bắt giam một cách tùy tiện không bản án. Vậy nên đơn duy nhất ông viết là đơn "yêu cầu giải quyết ra tù".


Ông gửi lời cám ơn đến các tổ chức và các nhân vật đấu tranh và ủng hộ dân chủ trong và ngoài nước và nhắc lại những điều khoản trong Hiến Pháp cũng như luật pháp quốc tế mà nhà cầm quyền Việt Nam đã vi phạm khi đàn áp bắt bớ những người đấu tranh dân chủ, nhân quyền và truyền thông độc lập.


Xin cô bác anh chị hãy lưu tâm rằng người tù có thể vẫn không được thả, nhưng họ vẫn giàn xếp tin tức để tự chúng ta tung ra để hòng giảm sự tập trung vào những người tù mới bị bắt giam vô cớ tương tự như phiên tòa xử 3 nhà bất đồng ở Cao Lãnh- Đồng Tháp vừa qua. Vậy nên khi hợp sức loan tin xin đưa kèm dòng status bên trên hướng về phiên tòa ở Đồng Tháp. Xin cám ơn!”.


Cử chỉ tương đồng


Một cử chỉ tương đồng khá “thú vị” của cơ quan công an Việt Nam là vào khoảng từ đầu đến giữa tháng 6/2014, họ cũng yêu cầu Đỗ Thị Minh Hạnh - một trong những người khởi xướng phong trào công đoàn độc lập mà sau đó trở thành tù nhân bất đắc dĩ - phải ký một số giấy tờ mang tính “khoan hồng” và “xin tha tù”. Nhưng “Cánh chim báo bão” Minh Hạnh đã khước từ thẳng thừng.


Cuối tháng 6/2014, Đỗ Thị Minh Hạnh nghiễm nhiên được tự do trước thời hạn án tù mà không kèm theo bất cứ điều kiện ràng buộc nào. Không những thế, vài tháng sau cựu tù nhân lương tâm này đã chính thức “khai trương” tổ chức Lao động Việt ngay tại đất nước mà hình thức công đoàn tự do vẫn bị coi là “bất hợp pháp”.


Cần nhắc lại, vào ngày 6/8/2014, trùng với thời điểm Thượng nghị sĩ Cộng hòa John McCain và đồng viện dân chủ Sheldon Whitehouse đến Hà Nội, gia đình của Điếu Cày bất ngờ nhận giấy mời của Chi cục thi hành án dân sự quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh, yêu cầu thay mặt cho ông Hải đóng tiền án phí sơ thẩm và phúc thẩm hình sự để “đủ điều kiện xem xét giảm án đặc xá”.


Dù chỉ là động tác hết sức “vi mô”, nhưng động thái giấy mời “đóng tiền án phí” mới diễn ra đã khiến rộ lên dự đoán về khả năng Điếu Cày có thể được trả tự do trong không bao lâu nữa.


Thậm chí ngay trong tháng Tám này.


Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Đỗ Thị Minh Hạnh được tự do: Niềm vui và những bước kế tiếp



Đỗ Thị Minh Hạnh được tự do: Niềm vui và những bước kế tiếp



Bà Trần Thị Ngọc Minh điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ, 16/01/2014 (ảnh NQK)
Bà Trần Thị Ngọc Minh điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ, 16/01/2014 (ảnh NQK)

Ts. Nguyễn Đình Thắng
MachSong | 27/6/2014

Mọi người quan tâm chắc chắn đều vui mừng khi được tin Đỗ Thị Minh Hạnh, người con gái nhỏ bé với trái tim và lá gan rất to, vừa ra khỏi nhà tù để trở về với gia đình. Không phải chỉ có chúng ta vui mừng. Các vị dân biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ và các tổ chức bảo vệ pháp lý và quyền lao động đều vui mừng khi được chúng tôi báo tin này.



Đây là thành quả của công cuộc quốc tế vận mang tính cách liên hoàn của nhiều nhóm, nhiều tổ chức, khởi đầu ở Hoa Kỳ, rồi đến Đức, Canada và Úc.



Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong bốn hồ sơ “mức một” trong Chiến Dịch Đòi Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam mà BPSOS phát động ngày 24 tháng 7, 2013. Các hồ sơ kia gồm có Ts. Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), và Tạ Phong Tần. Chiến dịch này gồm ba mức. Mức một là mức mà chúng tôi thúc đẩy mạnh nhất. Mức hai gồm t ất cả các hồ sơ tù nhân lương tâm còn lại mà đã được quốc tế phối kiểm. Mức ba là những hồ sơ có tên nhưng chưa được phối kiểm. Như vậy là chiến dịch này đến nay đã đạt được 50% của mức một nhưng mới chỉ 5% của mức hai.



Đòi tự do cho tù nhân lương tâm là một trong nhiều trọng tâm quốc tế vận mà chúng tôi đang thực hiện song song. Trọng tâm là áp lực chính quyền Việt Nam xoá bỏ các công cụ đàn áp và khống chế người dân, như là các nghị định kiểm soát internet và hoạt động tôn giáo, các điều phản nhân quy ền trong Bộ Luật Hình Sự, và các hình thức tra tấn và bạo hành của công an.


Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Dân biểu Lowenthal: Chúng tôi sẽ tranh đấu không ngưng nghỉ cho đến khi toàn dân Việt được tự do


Dân biểu Lowenthal: Chúng tôi sẽ tranh đấu không ngưng nghỉ cho đến khi toàn dân Việt được tự do



2014-05-03






Chiều thứ sáu, 2 tháng 5, 2014, Đài Á Châu Tự do tiếp đón dân biểu liên bang Alan Lowenthal, đại diện cử tri khu vực 47 ở California, trong một cuộc phỏng vấn truyền hình tại đài. Ông là người bảo trợ cho người bất đồng chính kiến Nguyễn Tiến Trung vừa được trả tự do. Trả lời đài Á Châu Tự do, ông giải thích vì sao đây là thời điểm trọng yếu để tranh đấu cho tự do, dân chủ của người dân Việt Nam trong nước.


VIỆT LONG: Cảm tưởng của ông ra sao khi người bất đồng chính kiến Nguyễn Tiến Trung được trả tự do?


DÂN BIỂU LOWENTHAL:  Tôi cảm thấy rất vui lòng khi Trung được trả tự do nhưng thực ra vẫn còn rất nhiều người giống như anh đang ngồi tù một cách bất công, không được xét xử, chỉ vì nói lên ý kiến của mình. Khi tất cả những người như vậy chưa được tự do thì tôi vẫn phải duy trì áp lực thúc đẩy cho việc đó, với tư cách thành viên Ủy hội nhân quyền Tom Lantos của quốc hội Hoa Kỳ. Trung là người mà tôi bảo trợ đầu tiên, và nay tôi đang tiến hành việc bảo trợ một người tù nhân lương tâm thứ nhì ở Việt Nam.


VIỆT LONG: Ông nói đang chuẩn bị bảo trợ một người nữa?


DÂN BIỂU LOWENTHAL: Vâng. Chúng tôi đang thảo luận với nhiều người... Tôi là đại diện của đông đảo người Mỹ gốc Việt trong khu vực cử tri 47, cả một vùng rộng lớn của Little Saigon, tôi nói chuyện với nhiều nhà hoạt động trong khu vực này, có đề cập đến một tu sĩ đã bị giam cầm nhiều năm, và sẽ sớm công bố danh tính tù nhân lương tâm thứ nhì được bảo trợ.


VIỆT LONG: Trong khu vực cử tri 47 của California, người Mỹ gốc châu Á chiếm 21%, người Mỹ gốc Việt chiếm một phần đáng kể trong tỉ lệ 21% dân Á Châu trên tổng số 723 ngàn công dân Mỹ. Làm sao mà bên cạnh bao nhiêu công việc bận rộn cho toàn thể khu vực, ông có thể có thời gian để lập kế hoạch hoạt động cho vấn đề nhân quyền và dân chủ của người Việt Nam ở trong nước?


DÂN BIỂU LOWENTHAL: Tôi lấy làm vinh dự và cảm thấy có đặc ân được đại diện cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở vùng Little Saigon, được lên tiếng tại quốc hội Hoa Kỳ để tranh đấu cho nhân quyền của người Việt Nam. Đó đã là một tiến trình học hỏi tuyệt vời đối với tôi, học hỏi về sức sống mãnh liệt của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, họ tha thiết muốn người đại diện của họ tại quốc hội lên tiếng về những vụ xâm phạm nhân quyền của nhà nước Việt Nam. Tôi cảm thấy vinh dự được làm điều đó, cũng như làm việc với các vị dân cử Hoa Kỳ trong quốc hội mà đã đi trước tôi trong công việc này, như cùng dân biểu Chris Smith tiến hành nghị quyết quốc hội về nhân quyền Việt Nam, tuy rằng Thượng Viện chưa thông qua nghị quyết đó, do tôi đồng bảo trợ và là người đi hàng đầu thúc đẩy biện pháp ấy. Nay còn có Chủ tịch Ủy ban ngoại giao Hạ viện, dân biểu Ed Royce, nêu ra dự luật cấm vận Việt Nam, mà tôi cũng là người đồng bảo trợ. Như vậy, tôi đã cùng nhiều đồng viện trong quốc hội cùng lên tiếng để nói với Việt Nam rằng họ phải thay đổi hành động; nếu họ muốn có mối quan hệ tốt đẹp hơn với Hoa Kỳ thì phải biết kính trọng, tôn quý các công dân của họ, để có những cuộc đối thoại về quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do tín ngưỡng... Tôi hoạt động cho những người mà tôi đại diện bất kể họ chiếm bao nhiêu trong tỉ lệ cử tri, nhưng phải nói 21% cũng là một tỉ lệ khá lớn. Tôi sẽ tiếp tục đi đầu trong cuộc tranh đấu cho nhân quyền tại Việt Nam.


VIỆT LONG: Nhà nước Việt Nam hiện tỏ ra nhẹ tay với một số người bất đồng chính kiến nhưng dùng bàn tay sắt với những người khác từng hoạt động mạnh mẽ và bị coi là nguy hiểm hơn. Nhà cầm quyền cũng vẫn tiếp tục chiếm đất chiếm nhà của các công dân Việt Nam. Ông nghĩ Hoa Kỳ có thể làm được gì để đưa Hà Nội vào con đường biết chăm lo cho nhân quyền của người dân Việt?


DÂN BIỂU LOWENTHAL: Đây là một thời điểm thiết yếu cho mối quan hệ Mỹ-Việt. Nay là lúc Hoa Kỳ có thể tác động rất nhiều ảnh hưởng. Việt Nam đang muốn phát triển nền kinh tế để thoát khỏi suy trầm cũng như nhiều nước khác trên thế giới. Muốn thoát suy trầm, Việt Nam cần được tham gia Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP, để thay đổi chính sách thương mại song phương với Hoa Kỳ, là chính sách đem lại rất nhiều quyền lợi cho Việt Nam. Đây là lúc quốc hội chúng tôi lên tiếng với Việt Nam rằng nếu Việt Nam muốn có một quan hệ thương mại gần gũi tốt đêp hơn với người Mỹ thì bắt buộc phải thay đổi vị trí thứ hạng về nhân quyền, phải cho người dân Việt quyền tự do tiến đến dân chủ, được tự do chỉ trích chính quyền nếu họ muốn. Đó là lý do để chúng tôi chủ trương rằng một trong những phương cách để nói lên điều đó là phải qua đài Á Châu Tự Do. Chúng ta phải gia tăng thời lượng phát thanh trên làn sóng ngắn về Việt Nam trong thời điểm trọng yếu này. Chúng tôi đã nêu dự luật cấm vận Việt Nam do dân biểu Ed Royce khởi xướng, Thượng Viện chưa thông qua nhưng qua đó Việt Nam phải hiểu rằng họ phải hoàn thiện điều kiện nhân quyền trong nước. Việt Nam muốn tăng tiến thương mại, thì Hoa Kỳ cũng muốn một vài điều từ Việt Nam, đó là đồng thời cũng tăng tiến dân chủ, với các quyền tự do ngôn luận, hội họp, vân vân, và chỉ nhờ đài Á Châu Tự Do mà cuộc thảo luận về đề tài nhân quyền mới đến với Việt Nam.

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

“Chỗ ở sang trọng và tự do học thuật”


“Chỗ ở sang trọng và tự do học thuật”



Vũ Quí Hạo Nhiên
Viết cho BBC từ Little Saigon, California
Cập nhật: 11:46 GMT - thứ hai, 28 tháng 4, 2014  



Từ sau Villa Aurora nhìn xuống triền đồi, qua khỏi đó là trời xanh biển xanh gần như cùng màu



Chỗ ở mới của Đoan Trang, một nhà báo và blogger có khả năng viết khỏe, viết sâu sắc, bằng cả hai thứ tiếng Việt và Anh, tự dưng đùng một cái trở thành đề tài bàn tán trên mạng.


Dường như có hai lý do cho sự xôn xao này. Một là vì nơi ở của cô trên vùng Pacific Palisades ở miền Nam California quá khang trang.


Vùng Palisades là một khu sang của Los Angeles, nơi nhiều tài tử Hollywood sinh sống, như Nicole Kidman, vợ chồng Ben Affleck/Jennifer Garner, vợ chồng Tom Hanks/Rita Wilson. Hai vợ chồng Arnold Schwarzenegger và Maria Shriver cũng có thời ở đây.


'Sang trọng'



Villa Aurora, chỗ ở của Đoan Trang là một tòa nhà to như lâu đài, nằm trên triền đồi sát biển nhìn ra Thái Bình Dương.


Tầng trên cùng của tòa nhà nằm trên đỉnh đồi, cửa vào phía trên đấy. Phòng khách rộng mênh mông, khắp nơi kê tủ sách. Có cây piano, từ bên Đức mang qua, làm từ thời mà các phím trắng còn làm bằng ngà voi thật.


Đông Đức từng in tem có chân dung Lion Feuchtwanger


Phía sau vườn, nhìn xuống chân đồi là cây xanh bao bọc những biệt thự làng giếng, rồi xa hơn nữa là biển Nam Cali, mỗi buổi chiều mặt trời lặn đẹp không thể tưởng.


Người Việt Nam mình vốn nghèo, sống khổ quen rồi, tự nhiên thấy một người mới hôm trước vật chất còn chật vật bỗng hôm sau sống trong một ngôi biệt thự như vậy -- dù chỉ là khách mời dài hạn, cũng đủ làm người ta bàn tán.


Và bên trong những lời bàn tán ấy tất nhiên là có sự dèm pha. Rằng đấu tranh để được hưởng. Rằng ham tiền đô la. Những lời quen thuộc.


Nhưng một lý do khác khiến nhiều người tò mò, là làm sao Đoan Trang lại đến đó.
Cô đến đây trong một chương trình “fellowship” - một dạng nghiên cứu - của quỹ học bổng Villa Aurora, liên kết với đại học University of Southern California (USC).


Những lời đàm tiếu cũng dựa vào đấy để gọi đây là “tiền đế quốc” hay một thứ âm mưu đen tối của bàn tay lông lá nào đấy.

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

Tuyên bố Tưởng niệm các Chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, Tự do cho người dân



Tuyên bố Tưởng niệm các Chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, Tự do cho người dân






40 năm ngày Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa (19/1/1974), 35 năm ngày Trung Quốc xâm lược biên giới Việt Nam (17/2/1979) với biết bao chiến sĩ và đồng bào ngã xuống. Máu xương và anh linh những người con đất Việt vẫn còn đấy... Thế mà cũng những tháng năm ấy, máu xương và anh linh những người con đất Việt đã bị cố tình quên lãng. Không một lễ tưởng niệm nào được tổ chức chính thức để tri ân những chiến sĩ đã bỏ mình vì tổ quốc. Thậm chí mọi sự tưởng nhớ do nhân dân thực hiện còn bị nhà cầm quyền vùi dập. Hành động phá đám sai khiến công an giả dạng cưa đá và phóng loa đỏ CAND ồn ào gây bụi mù mịt, và cho người nhảy nhót trơ trẽn theo điệu nhạc Trung Quốc dưới tượng đài Lý Thái Tổ linh thiêng đã lập công nơi chốn Thăng Long ngàn năm văn vận này là một điều không thể hiểu và không thể giải thích nổi, nhất là với một quốc gia vẫn còn nắm trong tay chủ quyền và có chân trong Hội Đồng Nhân Quyền LHQ.

Tưởng niệm 26 năm ngày Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Trường Sa (14/3/1988) cũng sắp đến. Liệu chúng ta sẽ tiếp tục bị tước đoạt như những kẻ nô lệ chỉ vì một phát lịnh của đường dây nóng?

Không!

Vì tương lai và sự trường tồn của dân tộc, chúng tôi thiết nghĩ chẳng cần truy tầm ai là đạo diễn của thứ kịch bản này, mà phải đủ thấy rằng chính họ là lý do gây lên trong chúng tôi không chỉ những tiếng than, mà còn khiến chúng tôi phải thức tỉnh kết đoàn và ký tên dưới đây. Chúng tôi muốn được xem đây là tiếng nói của mọi thành phần người dân mạnh dạn tuyên bố:

1. Quyền tập họp dâng hoa, thắp nến tưởng niệm một biến cố lịch sử trọng đại của dân tộc vốn mang thuộc tính tâm linh đạo đức, và nhân văn lịch sử nước nhà, không chấp nhận để nước ngoài can thiệp.

2. Không thể quên: “19/1 Hoàng Sa, 17/2 biên giới Việt Nam, 14/3 Trường Sa” là những mốc điểm bi hùng lịch sử, không một ai có quyền xóa nhòa, chôn vùi hoặc bôi bác. 74 anh hùng chiến sĩ VNCH đã lính-chết-theo-tàu trong cuộc hải chiến 19/1 Hoàng Sa để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ phải được vinh danh. 60 ngàn quân dân bộ đội đã bỏ mình trong Ngày Biên giới Việt Nam không thể bị lãng quên. 64 hải quân đã hy sinh tức tưởi trên đảo Gạc Ma, Trường Sa phải được Tổ quốc Việt Nam công nhận ghi ơn.

3. Quyền thiêng liêng tưởng niệm của một sự kiện lịch sử dân tộc càng trở nên có ý nghĩa và danh dự bổn phận, khi đất nước đang bị đe dọa từng ngày bởi tham vọng bá chủ bá quyền Trung Cộng.

4. Vinh danh, tưởng nhớ, tri ân phải được chính thức ban hành và tổ chức trọng thể.

5. Mọi hành vi cấm cản, sách nhiễu với những người mong muốn thực hiện các nghi thức tưởng niệm phải được coi là một thái độ thách thức lòng tự trọng và lương tri người Việt Nam muốn đảm bảo sự vẹn toàn độc lập của đất nước.

6. Quyền bày tỏ cũng như các quyền tối thượng con người của người dân phải được tôn trọng. Xin được gởi những tín hiệu SOS Việt Nam đến với những trái tim tử tế ngợi ca Tự Do và những nhà tù lương tâm chính trị đã đóng cửa vĩnh viễn trên thế giới. Làm ơn ghé mắt xem cho rõ để cùng chuyển tải, chia sẻ hoặc trắc ẩn về những bần cùng và rách nát nhân quyền của Việt Nam.

Hãy nắm chặt tay nhau trong một ngày tự quyết quyền tưởng niệm toàn quốc và toàn cầu.

Xin khẳng định ngày 14/3 cũng là ngày tưởng niệm linh thiêng các chiến sĩ đã hy sinh vì tổ quốc. Không một thế lực đen tối nào ngăn được lòng yêu nước của chúng ta.

Tổ quốc Việt Nam muôn năm!

Trân trọng kính mời quý đồng bào tham gia ký tên và Danlambao sẽ cập nhật danh sách.

Mỗi chữ ký tự nó sẽ là chất xúc tác động viên cho chính mình và bạn bè. Xin ủng hộ bằng cách ký tên ở địa chỉ email này: Congdantudotuongniem@gmail.com



Thay mặt Nhóm Khởi Xướng

Nguyễn Thị Thanh Bình

*

Danh sách ký tên đầu tiên theo thứ tự abc (và sẽ cập nhật theo thứ tự thời gian sau đó):


Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Tự do cho cá nhân và Tự do cho Dân Tộc



Tự do cho cá nhân và Tự do cho Dân Tộc







Một thành viên của Nhóm Phượt Liên Tỉnh (Danlambao) - Thay mặt Nhóm Phượt Liên Tỉnh xin được gọi các anh, các chị là những người đòi hỏi Tự Do Cho Dân Tộc.

Xin bày tỏ tình cảm của chúng tôi với các anh, các chị những con người chưa quen thân và chưa từng gặp gỡ bằng một vài hình ảnh trong một chuyến đi trên một cung đường của Đường Hồ Chí Minh trong tháng 9/2013...

*

Ngày trước cho đến thời gian gần đây khái niệm tự do với tôi rất đơn giản chỉ là những lần cùng bạn hữu hay một mình rong ruổi trên khắp các cung đường của đất nước. Động cơ thật tùy hứng, hướng đi là tùy biến, vui chơi thì tùy tiện. Cùng nhau đi lang thang vô định, vô lo vô nghĩ và vô tổ chức. Phương châm của mọi người cũng chính là câu nói của Che Guevara "Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi". Với tôi đó là tự do, cái tự do tuyệt đối của cá nhân mà nghĩ rằng không ai có thể tước đoạt được.




Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Phương Uyên: Tôi yêu Tổ quốc, nhưng xin đừng đánh đồng với Đảng


 Phương Uyên: Tôi yêu Tổ quốc, nhưng xin đừng đánh đồng với Đảng




Nỗi vui mừng khi Nguyễn Phương Uyên vừa được ra khỏi trại giam
Long An tối 16/08/2013. - FB


Vừa được trả tự do tại tòa phúc thẩm ở Long An chiều nay 16/08 (giờ Việt Nam), trong vòng tay vui mừng khôn tả của người thân, bạn bè và những người ủng hộ, đến tối sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã có mặt ở Saigon tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, nơi diễn ra một buổi liên hoan nho nhỏ để chào đón Uyên.




Trong không khí đầy xúc động này, Nguyễn Phương Uyên đã vui lòng dành thì giờ trả lời RFI Việt ngữ.



Nguyễn Phương Uyên - TP Hồ Chí Minh
16/08/2013
by Thụy My

RFI: Thân chào Phương Uyên và xin chúc mừng bạn! Uyên có nghĩ mình sẽ được trả tự do hôm nay không?


Nguyễn Phương Uyên: Dạ không, tại vì rất là khó khăn, rất là khắt khe. Bởi vậy mà em không nghĩ là giờ này em được tiếp xúc với mọi người như thế này. Cảm giác rất là khó tả, vì bị giam đã mười tháng hai ngày, em mới được tiếp xúc với một bầu không khí khác với trại giam, một bầu không khí của sự tự do!



RFI: Trong phiên tòa phúc thẩm hôm nay Uyên đã nói những gì?


Dạ, tại phiên tòa phúc thẩm có ba vấn đề chính em đã đặt ra. Thứ nhất là về thẩm quyền: cơ quan của Long An không có thẩm quyền đối với vụ án của em.


Thứ hai là nói về cái hành động của em. Em cho là không phạm vào điều 88 là chống Nhà nước. Em vẫn yêu Tổ quốc của mình đấy thôi. Em chỉ có xúc phạm đến Đảng. Vì Đảng chỉ là một tổ chức nên không cào bằng được. Không vì cái sự quá tôn sùng một đảng phái mà mọi người, nhất là Hội đồng xét xử cũng như Viện kiểm sát cào bằng Đảng với Nhà nước Việt Nam.


Thứ ba là em nói ngắn gọn về sự khác nhau giữa phiên tòa sơ thẩm và giấy của tòa sơ thẩm gởi xuống cho em – có rất nhiều sự khác biệt. Mà em cho rằng đó là một bản án có trước, không công minh và không có sự công bằng. Đã có một sự sắp xếp trước, làm cho em cảm thấy thất vọng thêm về những gì đang diễn ra.


Tuy nhiên phiên tòa phúc thẩm lần này đã cho em một đốm lửa hy vọng, cùng với sự tin yêu vào mọi người. Cảm ơn mọi người rất là nhiều! Bây giờ em được như thế này là nhờ một phần rất là to lớn của mọi người, ở trong nước cũng như trên thế giới, đã đứng về phía em, cho em cơ hội nói lên quan điểm của mình tại một đất nước ở chế độ cộng sản.



RFI: Vì sao Uyên tự bào chữa mà không nhờ luật sư?


Tại phiên tòa sơ thẩm, mặc dù hai luật sư đã nói rất là nhiều, nhưng mà em thấy quyền hạn của luật sư rất là ít ỏi, thậm chí không có! Cho nên em sẽ tự bào chữa, bởi vì nếu quyền hạn không có thì không nên nhờ. Nếu tự nói thì sẽ tạo được nhiều cơ hội để em đối đáp với Viện kiểm sát cũng như Hội đồng xét xử. Sẽ có nhiều cơ hội để được nói hơn, em muốn nói lên tất cả những suy nghĩ của mình.


Điều thứ hai khiến em không muốn nhờ bào chữa của luật sư, là trong thời gian tạm giam mười tháng và hai ngày của em, em đã có một tí gọi là vững tâm. Vững tâm vào quan điểm mà mình cần nói. Bởi vậy em nghĩ là mình không có tội thì mình phải tự bào chữa cho chính mình. Cho nên em từ chối nhờ hai luật sư, là bác Lương và bác Sơn bào chữa.



RFI: Làm sao Uyên có thể giữ vững tinh thần được như vậy? Uyên còn trẻ, và chắc chắn là ở trong tù thì không thể như ở ngoài…


Dạ vâng, người ta bảo gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, ở đâu thì lại giống ở đấy thôi. Đôi khi lòng mình vẫn bị lung lay, sợ liên lụy đến những người bạn, đến cả gia đình. Nhưng em suy nghĩ, kinh Phật đã dạy em một câu: Cuộc sống chỉ là giả và tạm, sống trăm năm rồi cuối cùng cũng trở về với cát bụi.


Bởi vậy em không thể nào “bán danh chỉ có ba đồng”. Không thể nào làm trái lương tâm của mình được. Em không thể từ bỏ quan điểm, lập trường của riêng em. Đó là động lực thúc đẩy để em đứng trước tòa, tự bào chữa cho mình, cũng như giữ vững quan điểm và lập trường của mình.