Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Hải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Hải. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Tường thuật Hội luận Truyền Thông - Điếu Cày Nguyễn Văn Hải



Tường thuật Hội luận Truyền Thông - Điếu Cày Nguyễn Văn Hải










Danlambao - Vào 2 giờ trưa thứ Sáu ngày 31 tháng 10, 2014 giờ Nam California, một buổi Hội luận Truyền thông với blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã được Câu lạc bộ Nhà Báo Tự Do và đài truyền hình SBTN thực hiện tại thành phố Garden Grove, Nam California.


Mở đầu chương trình, anh Điếu Cày đã gởi lời tâm tình đến đồng hương, đồng nghiệp và bạn bè trong nước. Anh đã kết thúc bằng lời cám ơn và lời cam kết:


"Có thật nhiều điều để nói, để tâm sự, để chia sẻ cho một người tù mà 6 năm rưỡi qua đã rất thèm khát tự do. Tôi chỉ xin phép được nhân dịp này cám ơn gia đình, bạn bè trong nước cũng như đồng bào hải ngoại đã thương mến và tranh đấu không ngừng nghỉ cho tự do của tôi và của bạn bè tôi. Tôi tâm niệm rằng không một lời cám ơn nào, một thái độ đền bù nào có thể tương xứng với những gì mà quý vị đã dành cho tôi hơn là sự dấn thân và đóng góp của cá nhân mình cho mục tiêu chung của tất cả chúng ta; đó là tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam. Đó cũng là lời cam kết của tôi gửi đến tất cả..."


Xin xem nguyên bài phát biểu của blogger Điếu Cày: Tâm tình của Điếu Cày tại Hội luận Truyền thông - Nam California



Điếu Cày với bài phát biểu (ảnh Danlambao)




Trong phần hội luận khi được hỏi sau hơn 1 tuần đến Hoa Kỳ thì cảm tưởng của anh ra sao. Anh đã trả lời:


Tôi đã được đưa thẳng từ nhà tù đến Hoa Kỳ, vì vậy tôi có những cảm nhận khác với những người được tự do đến xứ sở này. Thành phố rộng lớn với hạ tầng giao thông hiện đại, được quy hoạch rất tốt và khí hậu thì ấm áp như ở Sài Gòn...


Nhưng kể từ nay tôi có thể tự do vào mạng internet mà không bị ngăn chận, gọi điện thoại mà không sợ bị nghe lén, máy computer của tôi không bị nguy cơ an ninh ập vào nhà lấy đi bất cứ lúc nào và mỗi bước chân tôi đi trên đường không còn những cái đuôi an ninh cộng sản theo dõi...


Trong tuần đầu đến Hoa Kỳ tôi và các bạn trong CLBNBTD đã có nhiều cuộc tiếp xúc với các cơ quan truyền thông Việt ngữ và các hãng thông tấn quốc tế để tìm kiếm sự liên kết, hỗ trợ nhằm thúc đẩy quyền tự do báo chí, tự do biểu đạt tại Việt Nam; tìm kiếm sự giúp đỡ để giải cứu các tù nhân lương tâm và cải thiện nhân quyền trong các nhà tù cộng sản.



Ban tổ chức giới thiệu Điếu Cày (ảnh Danlambao)




Khi được hỏi về dự định tương lai anh sẽ ở đâu, anh cho biết:


Khi mới sang thì con gái tôi muốn tôi sang Canada để con gái săn sóc. Nhưng khi đón nhận những chân tình và hỗ trợ của anh em truyền thông tại đây tôi đã quyết định ở lại Cali để sát cánh cùng đồng bào đấu tranh cho tự do dân chủ tại VN.


Về hướng hoạt động tương lai:


Thứ nhất là sẽ phát triển CLBNBTD để gia tăng góp phần tranh đấu cho tự do báo chí, tự do ngôn luận tại Việt Nam. CLBNBTD đã bị đàn áp khốc liệt, 3 thành viên bị kết án, gia đình bị sách nhiễu. Do đó, việc đầu tiên khi ra tù là tôi nỗ lực kết nối anh em trong nước và kết hợp với anh em truyền thông nước ngoài...


Thứ hai là tôi  sẽ tranh đấu cho tự do của các tù nhân lương tâm, cho những cây bút độc lập...


Song song với 2 hướng hoạt động chính yếu ấy anh cho biết sẽ nỗ lực để kết nối truyền thông trong và ngoài, đặc biệt là với SBTN và anh em truyền thông hải ngoại. Việc kết nối sẽ tạo nên sự cân bằng truyền thông, bà con trong ngoài chuyển tải thông tin, hàn gắn, xoá đi những khác biệt.


Về nhu cầu kết nối trong ngoài, khi được hỏi có còn lửa hay không để kết nối... anh Điếu Cày đã chia sẻ:


Tôi xin đưa ra một thí dụ đã xảy ra về sức mạnh của sự kết nối. Khi ở trong tù chúng tôi bị cai tù đàn áp, nhưng chúng tôi đã tìm cách đưa thông tin ra ngoài qua thân nhân và từ đó kết nối với truyền thông hải ngoại... Đó là câu chuyện kết nối truyền thông, cả hệ thống truyền thông bên ngoài ủng hộ chúng tôi.


Từ đó cũng qua truyền thông chúng tôi kết nối với phong trào dân chủ trong nước, với các tổ chức nhân quyền quốc tế và với cộng đồng hải ngoại. Tất cả đã tạo sự quan tâm, dẫn đến anh Trúc Hồ có nguồn cảm hứng để sáng tác Triệu Con Tim Một Tiếng Nói. Trong 1 xã hội CS độc tài về truyền thông, nó như một nhà tù, thì khi chúng ta kết nối để phá vỡ thông tin và sẽ tác động đến tư duy xã hội.


Về nguồn tin Điếu Cày không nhận lá cờ vàng và từ chối đứng vào hàng ngũ của cộng đồng người Việt tự do hải ngoại. Điếu Cày cho biết:


Đây là một chủ đề nhạy cảm, nhiều người muốn biết quan điểm của tôi. Việc tôi không nhận lá cờ thì sự thật đã rõ, nhiều người đã thấy khi xem clip.


Trước tiên chúng ta phải thấy rằng lá cờ chỉ là biểu tượng. Chúng ta đấu tranh là vì mục tiêu tự do, dân chủ cho đất nước, không phải vì biểu tượng một lá cờ. Bởi vì biểu tượng thì có thể thay đổi, nhưng mục tiêu đấu tranh thì không bao giờ thay đổi. Lá cờ vàng 3 sọc đỏ đã có từ thời nhà Nguyễn, là cờ của tổ quốc, đại diện cho tự do dân chủ. Lá cờ đỏ sao vàng là biểu tượng của một thể chế độc tài, áp bức. Chính chế độ độc tài đó đã cắt đi tiếng nói của người VN. Do đó, đối với tôi, bất kỳ biểu tượng nào tượng trưng cho tự do dân chủ tôi đều trân trọng và hãnh diện đứng dưới nó.


Không riêng gì cá nhân chúng tôi mà tất cả chúng ta, trong nhu cầu kết nối để tạo sức mạnh tổng hợp, hãy cùng nhau đứng dưới ngọn cờ tự do dân chủ để xoá bỏ độc tài, áp bức và bất công. Chúng ta có thể khác nhau về phương thức nhưng mục tiêu chỉ có một. Đó là đem lại tự do, dân chủ trên đất nước Việt Nam. Khi chúng ta đoàn kết và chọn ra biểu tượng chung và nếu 90 triệu người dân đồng ý về biểu tượng chung đó thì tất cả cùng đứng chung dưới biểu tượng chung ấy...


Trình bày về sự hình thành của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do được xem là thành phần tiên phong của phong trào dân báo. Anh Điếu Cày kể lại:


Năm 2007 VN chỉ có 6 triệu trang blog, trong số 20 triệu người sử dụng internet. Ngày hôm nay, đã có 25 triệu trang blog, với hơn 30 triệu người sử dụng internet. Chỉ cần 1/100 trong số 25 triệu trang blog hoạt động như một tờ báo nhỏ, chúng ta đã có 250 nghìn tờ báo. Đủ sức để tạo sự cân bằng với truyền thông một chiều và mị dân của nhà cầm quyền.


Từ ý tưởng đó đã dẫn đến ý định tập hợp những nhà báo công dân. Ở đâu cũng có người dân, với chiếc điện thoại nhỏ bé của mình, họ có thể chụp ảnh, quay phim, ghi âm lại sự kiện và gửi tới cộng đồng. Họ đã làm báo, họ chính là những nhà báo công dân, là dân báo. CLBNBTD ra đời quy tụ những nhà báo công dân và đã cắm một điểm mốc cho sự phát triển của phong trào dân báo.

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Ngô Nhân Dụng - Chào mừng Nguyễn Văn Hải tự do





Ngô Nhân Dụng - Chào mừng Nguyễn Văn Hải tự do






DHN_9362



Khi nghe tin anh Nguyễn Văn Hải ra khỏi nhà tù mang số 6 (Thanh Chương-Nghệ An) chúng ta ai cũng vui mừng. Nhưng anh vừa cởi còng số tám đã bị đẩy lên máy bay đi biệt xứ, vợ con cũng không được báo tin để tới tiễn đưa! Nhiều người tiếc, lo anh như cá phải ra khỏi nước, không còn cơ hội tiếp tục cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cùng với đồng bào.

Nhưng chúng ta có thể vượt ra khỏi tâm trạng vui hay buồn, mừng hay tiếc; bình tâm nghĩ đến tương lai. Cuộc đấu tranh đòi dân chủ tự do của toàn thể dân Việt vẫn tiếp diễn. Còn rất nhiều người trong nước đang tranh đấu và sẽ tiếp tục tranh đấu. Không thể “bắt” một Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải đứng mãi đầu trận tuyến lãnh mọi nỗi khổ trong tù ngục. Ðối với hoài bão anh Ðiếu Cày theo đuổi, giữa hai cảnh ngộ không biết đằng nào hơn. Trước là cảnh sống cô lập ở trong tù, bị “vô hiệu hóa,” bị tước bỏ mọi quyền nói và làm. Bây giờ là cuộc sống tự do, thêm nhiều cơ hội, nhiều đồng bạn và thêm những “vũ khí” đấu tranh mới. Không thể nói bên nào là ích lợi hơn cho cá nhân anh hay cho công cuộc chung. Ngày xưa Phan Bội Châu sống lưu vong bao nhiêu năm, khi bị bắt cóc đem về nước, bị giam cầm, thì ai cũng tiếc. Ngược lại, những người yêu nước như Phan Châu Trinh, Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, đang sống ở Pháp lại tự ý về nước. Vì sống trong xứ Nam Kỳ họ vẫn được tự do hội họp, diễn thuyết, làm báo, để tranh đấu tại chỗ cùng với đồng bào.

Bao giờ dân Việt được sống tương đối tự do bằng dân Nam Kỳ thời thuộc Pháp, chắc anh Nguyễn Văn Hải (và hầu hết chúng ta) cũng nên về nước ngay, tranh đấu cho dân tộc mình được sống tự do, dân chủ hơn! Lúc đó thì cũng có hàng trăm ngàn người đã đứng lên tranh đấu ngay trong nước Việt Nam rồi.

Dù chính quyền Cộng Sản vu cáo nhiều người tranh đấu vì tự do dân chủ “âm mưu lật đổ nhà nước” để bỏ tù, nhưng hầu hết họ không làm chính trị. Có người bị tù vì đi biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm nước ta. Hoặc chỉ vì nộp đơn kiện viên thủ tướng đã làm sai pháp luật. Có người đi bênh vực những nông dân bị cướp đất nên bị bỏ tù. Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Bắc Truyển đều không có ý định nắm chính quyền, là mục tiêu của những người làm chính trị. Họ muốn sống tự do, nên bị bỏ tù. Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn cũng bị tù như Ðiếu Cày, vì họ đòi thi hành quyền tự do hội họp, tự do ngôn luận. Họ đã đi biểu tình chống Cộng Sản Trung Quốc, họ đã làm blog để phát biểu ý kiến. Những tù nhân của lương tâm như Nguyễn Hữu Cầu, Trần Huỳnh Duy Thức, Trương Duy Nhất, Vi Ðức Hồi, Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, họ không thuộc cùng một đảng. Chưa ai nói họ muốn lên cầm quyền thay thế guồng máy tham ô và bất lực của đảng Cộng Sản. Tất cả chỉ giống nhau một điều: Họ đều muốn nước Việt không lệ thuộc ngoại bang, dân Việt được sống tự do, dân chủ, tài sản được luật pháp bảo vệ không bị bọn cướp ngày chiếm đoạt. Mỗi người, mỗi nhóm tranh đấu trong phạm vi của riêng, vì những vấn đề gần gũi nhất với mình mà được đồng bào chia sẻ.

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Tâm trạng người bị tống xuất lưu vong


Tâm trạng người bị tống xuất lưu vong


2014-10-23

vtgtt102214.mp3  Phần âm thanh Tải xuống âm thanh




dieu-cay-clbnbtd
Điếu Cày bên các bạn cùng chí hướng trong cuộc đấu tranh chống Trung Quốc - Courtesy of caulacbonhabaotudo.multiply.com     



Tưng bừng, xúc động


Người tù lương tâm nổi tiếng của Việt Nam, blogger Điếu Cây Nguyễn Văn Hải, đã đặt chân lên đất Mỹ hồi 9 giờ tối thứ ba, giờ Los Angeles, California. Trong không khí mừng vui sôi nổi với hơn 200 đồng bào người Việt ra đón ông trong một rừng hoa, cờ, biểu ngữ, blogger Điếu Cày tuyên bố: ông thấy chính phủ Hoa Kỳ mong muốn ông trở thành 1 công dân của Hoa Kỳ, ông không hiểu tại sao chính phủ Việt Nam lại trục xuất ông sang Mỹ, những việc ông làm chỉ để mang lại những lợi ích cho dân tộc, Việt Nam, tổ quốc Việt Nam. Việc này đáng để chính phủ Việt Nam phải suy nghĩ.


Như vậy blogger Điếu Cày đi Mỹ có trái với ý muốn của ông hay không?


Ưng thuận hay bất bình?


Trước hết, người ta thấy cách mà nhà cầm quyền Việt Nam đưa ông Điếu Cày đi Mỹ lần này rất kỳ lạ. Tại sao họ không thông báo cho gia đình được biết? Bà Dương Thị Tân gọi cách thức đưa người ra đi như vậy là bất nhẫn. Nhưng ngoài sự bất nhẫn, còn thấy được sự vội vã như dấu diếm một việc mà trước sau gì cả thế giới cũng phải biết, mà quả nhiên thế giới đã biết rất nhanh. Thêm nữa, Điếu Cày lên máy bay vượt nửa vòng trái đất mà chỉ mang đôi dép, y như không kịp mang giày, hay là nhà nước không kịp cả sắm cho ông đôi giày mang cho tươm tất! Vì thế câu tuyên bố của ông dường như ông có hàm ý là phải ra đi không đúng theo ý muốn của mình.


Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

SYDNEY - ÚC CHÂU - Đêm thắp nến cho Blogger Điếu Cày‏ , Nguyễn Văn Hải


SYDNEY - ÚC CHÂU - Đêm thắp nến cho Blogger Điếu Cày‏ , Nguyễn Văn Hải



Tối thứ bảy 03/08/2013 trong mùa đông lạnh giá của Sydney , Việt Nam Sydney Radio và khối 1706 ( khối yểm trợ phong trào dân chủ cho Việt Nam ) đã tổ chức buổi thắp nến cho Blogger Điếu Cày đã tuyệt thực trong nhà tù của cộng sản và các nhà đấu tranh dân chủ đang bị cộng sản giam cầm  . Buổi lễ bắt đầu vào lúc 6.30 giờ tối ở thành phố Cabramatta , có hơn một trăm đồng hương có mặt trong đêm thắp nến , buổi lễ cũng thu hút được một số người Úc quan tâm đến nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam .  

Dưới sự điều hợp của anh Đoàn Kim và chị Bảo Khánh cùng những ánh sáng của ngọn nến đốt lên cho tự do và dân chủ Việt Nam , Chị Bảo Khánh đã bắt đường dây điện thoại trực tiếp về Việt Nam để được nghe hoà thượng Thích Không Tánh , linh mục Phan Văn Lợi nói lên tiếng nói ủng hộ nhà đấu tranh dân chủ Nguyễn Văn Hải , Blogger Điếu Cày . Hai vị cũng cám ơn đồng hương Sydney không ngại cái lạnh của mùa đông đã cùng nhau đốt lên ngọn nến cầu nguyện bình an cho các nhà đấu tranh dân chủ .

Đặc biệt , đồng hương rất xúc động được nghe vợ anh Điếu Cày chị Dương Thị Tân và người con , là anh Nguyễn Trí Dũng tường thuật lại buổi gặp mặt ngắn ngủi với anh Điếu Cày sau hơn 35 ngày tuyệt thực . Vài hàng xin tường thuật

Hoàng Minh

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

DÂN LÀM BÁO - Chuyện kể của con trai blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải: “Bao giờ thì bố về vậy...?”




DÂN LÀM BÁO -  Chuyện kể của con trai blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải: “Bao giờ thì bố về vậy...?”









"Bao giờ thì bố về vậy?" - Con bé Bi (bé Yến) lại nhấp nhỏm hỏi giữa bữa cơm tối. Tôi ngồi ăn không nói, còn mẹ thì xoay sang bật tivi để nghe thời sự. Chẳng biết câu hỏi này của nó đã lặp lại lần bao nhiêu từ dạo bố bị bắt từ tháng 4 năm 2008. Cũng chẳng nhớ mẹ và tôi đã trả lời nó bằng sự im lặng bao nhiêu lần... Bữa cơm ba người và một con chó vẫn thường văng vẳng tiếng tivi nói cười như vậy.


Những ngày trước phiên xử 24 tháng 9 công an liên tục đến hỏi thăm và gửi những giấy mời với nội dung vô lý. Những người "vô gia cư" sau đó cứ lam lũ đến trước cửa nhà trông ngóng, ăn, ngủ, nằm ngồi vô tội vạ trên xe và vỉa hè. Chỉ cần bước xuống nhà là nghe tiếng hô hoán, vẫy gọi nhau để đón đường hoặc kè xe. Có xe ép sát đến nỗi có thể ngửi thấy hơi thở hôi hám của những cỗ máy sống bằng thuốc lá này. Tôi và mẹ đã có thể đoán được bản án sẽ vô cùng bất công qua cách công an bật đèn xanh thậm chí hỗ trợ cho những tên côn đồ đánh đập mẹ tôi tại Bạc Liêu, cũng như tìm cách ép xe tôi. Công khai thể hiện sự đe dọa.

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

DÂN LÀM BÁO - CHÚNG TA QUYẾT ĐỒNG HÀNH VỚI NHỮNG NGƯỜI MANG TÊN YÊU NƯỚC!






DÂN LÀM BÁO - CHÚNG TA QUYẾT ĐỒNG HÀNH VỚI NHỮNG NGƯỜI MANG TÊN YÊU NƯỚC!











Dân Làm Báo - Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải được nhiều người nhắc đến như là những blogger. Các anh chị cũng được xem là thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do. Những tháng ngày tù đày cũng biến các anh chị thành tù nhân chính trị. Nhưng đứng lên trên tất cả mọi tên gọi, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải đều mang một tên gọi chung: Người Yêu Nước Việt Nam. Xét xử họ, một lần nữa, đảng CSVN đã đem lòng yêu nước ra để mà xử tội.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Gia đình Blogger Điếu Cày gửi đơn khiếu nại việc làm mờ ám của CA




Gia đình Blogger Điếu Cày gửi đơn khiếu nại việc làm mờ ám của CA








Danlambao - Liên quan đến phiên tòa của hai blogger Điếu Cày (anh Nguyễn Văn Hải) và Anh Ba Sài Gòn (anh Phan Thanh Hải), dự kiến sẽ diễn ra vào trung tuần tháng 4 tới đây. Vừa qua, gia đình Blogger Điếu Cày đã tiếp tục gửi đơn khiếu nại những hành vi mờ ám của cơ quan CA trong việc “không giải quyết cho thân nhân người đang bị tạm giam thăm gặp theo phê chuẩn của VKSND”

Nội dung đơn khiếu nại cho biết: Mặc dù gia đình đã nhận được “Giấy cho phép gặp mặt bị can” của Viện Kiểm Sát ký ngày 5 tháng 03 năm 2012, tuy nhiên trong quá trình thăm nuôi, gia đình anh Điếu Cày đã gặp phải rất nhiều sự cản trở của cơ quan an ninh điều tra và cán bộ trại giam PA92.

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Blogger Điếu Cày còn sống hay đã chết?



Blogger Điếu Cày còn sống hay đã chết?


Thanh Trúc, phóng viên RFA
2012-02-08


Đã mười sáu tháng trôi qua tin tức về blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải không hề được công an tiết lộ dù gia đình vẫn được gởi quà đều đặn.



RFA file
Chị Dương Thị Tân và chồng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chụp năm 2007.



Vợ ông, bà Dương Thị Tân, nói rằng nỗi lo và nghi vấn ông Nguyễn Văn Hải đã chết trong tù đang càng ngày cao.