Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Nguyễn Văn Tuấn - Buồn cười về giải Hoà Bình Khổng Tử



Nguyễn Văn Tuấn - Buồn cười về giải Hoà Bình Khổng Tử





Nghĩ thật buồn cười về cái giải thưởng gọi là "Confucius Peace Prize" (CPP, Giải thưởng Hoà bình Khổng Tử) của mấy ông bà Tàu cộng. Muốn cạnh tranh với Giải Nobel Hoà Bình của Na Uy và muốn tạo quyền lực mềm, Tàu sáng chế ra cái gọi là CPP để trao cho những người ... họ thích. Năm nay Tàu trao giải thưởng CPP cho [chờ một chút, và các bạn phải bình tĩnh ...] Robert Mugabe, một kẻ giết người ghê tởm ở Phi châu! Nhưng câu chuyện không dừng ở đó, mà nó còn mang màu sắc hài hước hơn…



Robert Mugabe.jpg
Tổng thống Zimbabwe Robert Mugabe



Vui nhất là sau khi nhận được tin, Mugabe đã thẳng thừng từ chối giải CPP của Tàu cộng. Thật là muối mặt cho mấy ông bà Tàu muốn làm trò. Từ chối giải Nobel Hoà Bình có thể xem là dại dột, nhưng từ chối cái giải CPP thì phải nói là khôn ngoan. Một hung thần như Mugabe mà còn có sỉ diện để gạt cái trò hề của Bắc Kinh sang một bên thì đủ biết ông này cũng còn có tư cách đó chứ.

Giải CPP được Tàu tạo ra vào năm 2010. Năm đó cũng là thời điểm mà Lưu Hiểu Ba được trao giải Nobel Hoà Bình. Lưu Hiểu Ba, như chúng ta biết, là một nhà hoạt động cho tự do nhân quyền bên Tàu. Do đó, đối với Tàu cộng, việc ông này được trao giải thưởng danh giá đó là một sỉ nhục đối với họ, và họ rất tức tối theo đúng với tinh thần Tàu hèn. Để "rửa mặt" và cạnh tranh với giải Nobel Hoà Bình, Tàu sáng chế ra cái giải CPP.

Không nói ra, chúng ta cũng biết cái tiêu chuẩn của CPP rất khác với giải Nobel Hoà Bình. Khỏi cần xem tiêu chuẩn của họ ra sao, chỉ cần nhìn vào cái danh sách những người được trao giải thì chúng ta sẽ biết ngay nó có giá trị như thế nào. Trước Mugabe, Tàu trao giải CPP cho Vladimir Putin (Nga), Fidel Castro (Cuba), và Liên Chiến (Đài Loan). Ngoại trừ Liên Chiến, chỉ nhìn hai người du côn "đầu trâu mặt ngựa" kia thì cũng đủ biết giải này danh giá như thế nào.


Có lẽ để gỡ gạc, nên họ cũng mượn danh bằng cách trao giải cho Kofi Annan (Tổng thư kí Liên Hiệp Quốc). Chẳng ai đến Bắc Kinh để nhận giải. Liên Chiến thì cho rằng cái giải đó... buồn cười (amusing). Đến Mugabe mà còn từ chối thì đủ biết cái CPP này buồn cười như thế nào.

Hàng dỏm của kẻ lưu manh thì muôn đời vẫn là dỏm và ác ôn. Tôi chỉ sợ là một ngày nào đó cái uỷ ban CPP sẽ trao giải cho một người Việt Nam, và lúc đó thì trò chơi khăm chắc sẽ lên đến cao điểm.